[Hồ Yêu] Chap 8


Note: Chap này dài hơn bình thường, do khoảng thời gian tg dành cho nó bỗng nhiên nhiều một cách biến thái. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là nó có thể hay hơn bình thường, thậm chí còn đi xuống một cách đau đớn =_=.. Điều bạn muốn nói là, chap này có khá nhiều tình tiết khiến cho cốt truyện bị thay đổi hoàn toàn, tính cách nhân vật cũng trở lên đối lập, khác so với những chap trước =_= Nếu đọc có gì không thuận tai xuôi mắt, xin cứ nói, bạn nhất định sẽ tiếp thu toàn bộ >_< Mong mọi người chiếu cố a >_<

Một điều nữa là vì dạo này đọc đam mỹ nhiều quá nên fic có chiều hướng chuyển sang giọng văn cổ trang TQ rồi, bạn thành thật xin lỗi, bạn sẽ cố gắng khắc phục trong thời gian ngắn nhất có thể TT_TT

Chap 8:

Mây đen ầm ầm kéo đến giăng đầy trời. Bốn bề tối đen, mịt mù gió cuốn. Bầu trời Kanto hiện giờ vô cùng tối tăm.

Trong đại điện thành Kanto, thành chủ Mizushima đang an nhàn ngồi uống trà, vui vẻ đàm đạo cùng các tướng lĩnh. Ngoài kia, trời mưa rất to, tiếng mưa rơi xuống đất rầm rầm như lũ cuốn. Tuy vậy, nó cũng không át được tiếng cười nói vui vẻ từ trong đại điện thoát ra.

Không khí đang tươi vui là vậy, bỗng nhiên ngũ thiếu gia không biết từ đâu lao vào, cả người ướt đẫm, khuôn mặt thanh tú đang xám dần đi vì lo lắng.

– Phụ thân!! Kyushu đã đánh tới Nam Kanto rồi!

Nếu là bình thường, chắc chắn Mizushima đã đứng lên, ném chén trà vào người đứa con thứ năm, sau đó mắng nó vô lễ tự tiện xông vào đại điện khi chưa có sự cho phép của ngài. Tuy nhiên, lần này lại khác. Tách trà nóng hổi trên tay thành chủ trong khoảnh khắc nghe thông báo từ đứa con trai đã vội vàng rơi xuống, trà nóng đổ ra ướt một khoảng đùi, thế nhưng ngài lại không hề cáu giận. Thay vào đó, nét hoảng hốt, sợ sệt đang chiếm dần khuôn mặt già cỗi vì thời gian.

– Ngươi.. nói gì?

Những giọt nước lăn dài trên làn da đã lạnh đi vì chạy lâu trong mưa của ngũ thiếu chủ khi cậu ta nhắc lại cho vị phụ thân đáng kính nghe những gì mình vừa nói. Bên ngoài, mưa rầm rĩ gào thét như tiếng kêu ai oán của đất trời từng hồi vang lên. Những tia chớp rạch chéo chồng chất trên nền mây bão đen đặc.

Dưới mưa, từng đoàn từng đoàn quân lính đang hành quân.

Chiến tranh đến.

[ … ]

– Toàn quân nghe lệnh, tất sát!!! Không bỏ sót một kẻ, giết toàn bộ cho ta ~!!

Akari tuy là thân nữ, mặc võ phục nặng nề, cứng nhắc nhưng lại không hề cảm thấy mệt mỏi, thậm chí còn hưng phấn, hào hứng tham chiến. Cưỡi trên con ngựa chiến tinh anh đã được huấn luyện cẩn mật, tay cầm cây thương dài, cô hung hăng thúc ngựa vụt lên dẫn đầu đoàn quân tiên phong tấn công khu thành. Cách xa nơi đó, đứng sau sáu hàng kỵ binh và mười hàng bộ binh, Kyuubi an nhàn ngồi trên con ngựa trắng thư thả nhìn về phía chiến trường, khóe miệng khẽ vẽ lên một đường cong vui vẻ.

– Azura !

Cất giọng oai nghiêm mạnh mẽ, Kyuubi gọi người nữ tướng thân cận của mình.

– Thiếu chủ có gì sai bảo?

Cưỡi trên con tuấn mã màu hồng, nữ tướng Azura oai phong chỉ huy mười sáu đoàn bộ binh tiến lên, cung kính hỏi. Đáp lại là một cái nhướn mày hài lòng và mệnh lệnh sắc gọn của vị chủ tướng.

– Ngươi cũng lên chiến tuyến, xâm nhập thành, bắt sống tất cả lũ danh gia vọng tộc trong đó cho ta.

– Nhưng.. – Azura nhíu mày, bối rối suy nghĩ. Kì lạ, chẳng phải chỉ cần sáu đoàn bộ binh tiên phong của Akari là có thể quét sạch cái thành đó rồi sao? Tại sao lại cần phí sức bắt sống như vậy?

– Có thắc mắc gì?

Kyuubi lạnh lẽo hỏi lại.

– Bẩm, không. Azura xin tuân lệnh!

Thế rồi, vút một cái, Kyuubi đã không thấy bóng hồng cùng bốn đoàn bộ binh của mình ở bên nữa. Họ đã lao vun vút vào trận mạc, không ngần ngại hy sinh.

Nanabi.. Ta nhất định sẽ trả thù cho em..

Đưa tay lên vuốt mặt, Kyuubi nhận thấy mùi của đất cát trên tay mình. Ở đây hôm qua vừa mới mưa to, đất vẫn còn ẩm ướt, chỉ cần đi một chút là sẽ dính đầy đất trên giày.

Như vậy, cho dù bọn chúng có tìm cách tẩu thoát cũng sẽ dễ dàng có thể phát hiện ra.

Ông trời giúp ta rồi. Kyuubi mỉm cười.

Sáu đoàn bộ binh và sáu đoàn kỵ binh còn lại, bỗng nhiên đồng loạt cảm thấy lạnh sống lưng. Các tướng lĩnh dẫn đầu đoàn quân khi nhìn thấy nụ cười của thiếu chủ, đột nhiên nảy ra suy nghĩ: “Chẳng lẽ chiến tranh máu đổ đầu rơi lại làm cho vị thiếu chủ này thích thú đến vậy sao?”

Phía trước, cát mù mịt. Hơn mấy nghìn quân chạy rầm rập trên nền đất, ào ào lao vào bức tường thành. Khu thành cho dù được xây kiên cố thế nào nhưng thiếu người phòng thủ, lại bị công kích trong suốt một ngày dài liên tục không mệt mỏi, nhanh chóng thất thủ.

Đến tối, Kyuubi đã có thể thoải mái cưỡi ngựa bước vào thành của kẻ địch như đi chơi trong khuôn viên nhà mình.

Thế nhưng, niềm vui chưa được lâu đã nhanh chóng bị phá hủy. Đến khi ngồi được vào sảnh chính của tòa thành, Kyuubi lại nhận được một tin không mấy vui mừng, rằng hầu hết gia quyến của tên thành chủ đã sớm theo đường cửa sau tẩu thoát.

Rầm một cái, chiếc bàn vừa được đặt ngay ngắn trước mặt đã vỡ tan.

– Azura, chuẩn bị ngựa, mang hai binh đoàn vòng theo lối trước chặn ở cửa sông. Akari, muội mang theo ba binh đoàn bộ binh đi cửa sau với ta. Nhất định phải bắt được những kẻ hèn nhát đó.

Tiếng tuân lệnh từ vị nữ tướng trung thành được buông ra, tiếp đến là Akari nhún nhảy vui vẻ trước mặt vị thiếu chủ. Trong lòng cô quỷ nhỏ đang rất vui mừng. Há, Kyuubi – Cửu Vỹ Đại Nhân bỗng nhiên lại nổi máu đại khai sát giới a ~ Trước đây, cho dù cô có nói mãi cũng không chịu động binh, cực kì lười biếng chuyện tàn sát, thế mà giờ đây chỉ vì một mạng hồ ly nhỏ bé nào đó mà quyết định tuyệt sát cả một khu thành! Thật là một sự thay đổi đáng chú ý!

Đến đây, lại nhắc tới đối với Akari, Kyuubi thực sự là một người rất thú vị. Trước đây, lần đầu tiên gặp Kyuubi trong đài đấu yêu quái, cô đã rất ấn tượng trước khuôn mặt điển trai, dáng người chuẩn mực không tỳ vết của anh. Lên sàn đấu, cô lại bị hấp dẫn bởi phong thái ung dung tham chiến, thản nhiên trước sống chết của Kyuubi. Nhất là khi bắt gặp cảnh Kyuubi cầm trường kiếm chém một nhát đứt lìa đầu của xà tinh khổng lồ, Akari biết chắc đây sẽ là kẻ mà mình có chết cũng phải bám theo, phải học tập cho bằng được. Thế rồi, khi thử bắt chuyện với Kyuubi, cô mới biết rằng anh ta rất thích giả câm, thường xuyên tỉnh bơ người khác với thái độ lạnh lùng, ngạo nghễ. Ba yếu tố trên chính là điều khiến cho Akari đã luôn không quản e ngại, mặt dày bám theo vị yêu hồ cao ngạo này đi khắp nơi, thậm chí giả dạng con người để sống. Và cho đến tận bây giờ, khi lao đầu vào trận chiến điên rồ giữa con người với con người – chính xác hơn là con người do yêu hồ điều khiển với con người bình thường – Akari vẫn không ngừng theo đuổi và nghe theo từng mệnh lệnh của Kyuubi.

Không phải là vì Akari ngây ngốc, vì chút hình tượng bên ngoài mà dại dột đuổi theo cả đời. Akari vốn chỉ sống theo cảm hứng, vì thấy Kyuubi có chút thú vị nên mới đuổi theo. Sống đã quá ba kiếp người, thế nhưng những điều hay ho như Kyuubi không phải lúc nào Akari cũng có được. Mà mạng sống thì có hạn, không thể biết được lúc nào sẽ chết, vậy nên Akari quyết định bám theo Kyuubi, khai thác hết những trò hay ho của anh ta. Có lẽ, một ngày nào đó, Kyuubi hết hay ho, Akari sẽ quyết định bỏ đi. Tuy nhiên, đấy mới chỉ là tương lai. Còn hiện tại, Akari vẫn sẽ bám theo vị Cửu Vỹ Yêu Hồ tai quái này.

Thả mình trên thân ngựa, Akari cầm đuốc đuổi theo vết chân còn in trên mặt đất ẩm ướt. Hắc mã của Kyuubi cưỡi đang phi nước đại đằng sau đuổi theo. Một đoàn người ngựa chạy rầm rầm trong đêm.

He he, xem các người có thể chạy đi đâu ~

Akari thích thú thúc ngựa chạy. Con ngựa lồng lên, phi nước đại về phía trước.

Đêm dài.

[ … ]
Tháp pháp sư – phía Tây thành Kanto

Đám quân lính Kyushu được phân phối ở lại hiện chia làm mười bảy nhóm, mỗi nhóm mười người, đi tuần tra rầm rập xung quanh thành. Chúng được lệnh khi chủ tướng vắng mặt nhất định phải canh giữ nơi này thật cẩn mật. Đại đa số quân lính còn lại hiện vẫn đang đóng quân ở khu tập luyện phía sau.

Rầm rầm..

Tiếng bước chân mạnh mẽ của đám quân lính lại một lần nữa bước qua.

Đợi cho đến khi đội lính đã rời xa, một bóng đen nhanh nhẹn nhảy từ trên xà nhà nhẹ nhàng đáp xuống đất. Cả người kẻ đó bị che phủ bởi chiếc áo choàng đen dài, phủ gần như kín khuôn mặt, chỉ lộ ra một lọn tóc màu vàng nhỏ dưới cằm. Ngay sau khi chân chạm đất, kẻ đó đã vội vàng rời khỏi tháp pháp sư, đi ngược về phía đông.

– Keemari, Keemari, em ở đâu rồi? – Chất giọng khàn khàn nhẹ nhàng vang lên trong không khí, không đủ lớn để kinh động đến đám lính tuần tra ở xa, nhưng ít nhất cũng có thể khiến cho những người ở gần nghe thấy.

– Thiếu chủ? – Từ trong một hốc cây, một cô nhóc chân tay lấm lem bùn, người khoác bộ hakama màu nâu nhạt lên tiếng – Ngài thật sự vẫn còn ở lại sao?

– Ừ.. – Hắn ngập ngừng – Vụ bỏ trốn là giả.. Không, thực chất là thật.. Chỉ là.. duy nhất phụ mẫu ta rời đi..

– Vậy thành chủ gặp nguy rồi! – Keemari hốt hoảng – Ban nãy thần có nghe đám lính đi qua nói, dường như tướng lĩnh của Kyushu đều đã lên ngựa đuổi theo họ..

Ánh mắt hắn có chút kinh ngạc, gần phân nửa là lo lắng. Tuy nhiên, cảm xúc đó cũng chỉ lưu lại trong đôi mắt được một lúc rồi lại trở về như bình thường.

– Có lẽ.. không sao.. Họ đã đi từ sớm, vậy nên chắc cũng.. – ngừng một chút lấy hơi – sẽ ổn cả thôi. Bây giờ, việc quan trọng là đưa Ann rời khỏi nơi này.

– Công chúa vẫn chưa đi sao?

– Chưa, sẽ đi sau..

– Keemari.. – Hắn kéo cô nhóc vào một góc khuất, tránh tầm nhìn của bọn lính tuần tra, sau đó thì thầm – Nghe lệnh ta, đây có thể sẽ là lần cuối ta yêu cầu ngươi. Ngươi hãy đi đến hầm ngầm..

Hắn thì thầm điều gì đó với vị pháp sư thực tập, lát sau đưa cho cô nhóc một tờ giấy được gấp bốn. Cô nhóc nhận lấy tờ giấy, run run gật đầu rồi sau đó liền vội vã chạy đi, nhanh chóng hòa vào bóng đêm. Còn lại đơn thân lẻ bóng trong khu đất rộng, hắn khẽ đưa tay lên vuốt mặt, tự cười cười một mình, sau đó nghiêng người một chút, nhanh chóng chạy đi.

“Ê, quân lính, kẻ mà chủ tướng các ngươi tìm hiện đang ở đây này ~ Còn không mau bắt ta, các ngươi sẽ được thưởng lớn đấy ~”

Đứng trên đỉnh cao nhất của tòa thành, hắn ngạo mạn cười, cất giọng nói to. Qủa nhiên, hắn đã nhanh chóng thu hút được sự chú ý của toàn bộ đám quân binh. Ầm ầm vài cái, hắn đã thấy cơ man nào là móc treo, thang, dây thừng, mũi tên các kiểu chọn mình làm mục tiêu mà hướng tới. Nhếch mép cười, hắn đưa tay gạt chiếc mũ vải đang che kín khuôn mặt thanh tú của mình ra.

“Ay da ~ Mỹ nhân bạc phận, hắc hắc ~”

Cười cười một chút, hắn nghiêng mình, thả cho cơ thể rơi tự do. Mũi tên bay, có. Đao kiếm phóng tới, có. Đám lính đông như kiến đang leo trên thang, trên móc treo để leo tới chỗ hắn cũng không phải ngoại lệ. Trời ạ, đằng nào cũng chết, vậy thì sao không làm một cái chết ấn tượng hù dọa mọi người chơi? Hắn quyết định chọn cái chết oanh liệt, rơi từ trên đỉnh tháp cao xuống cho nát xác, tự ta diệt ta chứ nhất quyết không để kẻ địch xử lý.

Theo dự tính thì sẽ là rơi thẳng, lúc chạm đất sẽ rất đau.

Tuy nhiên, với tinh thần đằng nào cũng chết, hắn đã rơi không chút níu kéo.

Hắn sẽ chết..

Tưởng là như vậy, thế mà ai ngờ..

Vù một cái, một bóng người lao qua, đỡ lấy hắn trong khoảnh khắc.

A, thần chết à, đến đúng lúc quá.

Hắn thử mở mắt, trước khi chết thử liều nhìn xem mặt mũi thần chết thế nào. Ai dè, vừa nhìn một cái, hắn đã há hốc mồm, ngạc nhiên đến tột độ.

– S.. sensei?

Vị thiếu niên tóc đen ngắn mỉm cười ‘hiền hậu’, trừng đôi mắt xanh lục bảo hù dọa kẻ đang nằm trong tay mình, sau đó vút đi như gió.

Đám quân lính bên dưới hỗn loạn đến điên cuồng, chạy toán loạn như kiến vỡ tổ, cuống quýt đuổi theo hai kẻ được cho là bị truy bắt. Chúng không để ý rằng, ở khu vườn phía sau có ba bóng người đang chạy đi, vội vã rời khỏi thành.

Hai kẻ vừa mới chạy trốn, hiện tại đang lao như bay về phía cửa sông. Đây là lối duy nhất để trốn về phía Tây – nơi gần nhất có thể giúp bọn họ thoát khỏi tầm truy sát của quân binh Kyushu lúc này.

Nhưng ai ngờ, vừa đến cửa sông, họ đã phải khựng lại. Phía trước, hai đoàn kỵ binh cùng một đầu lĩnh của quân Kyushu đang chờ sẵn.

– Ngũ thiếu chủ Kanto, hân hạnh được gặp gỡ!

Nữ tướng Azura oai phong cưỡi trên tuấn mã màu hồng, người mặc giáp sắt, tay cầm trường thương lạnh lẽo lên tiếng.

Văng vẳng bên tai vị thiếu chủ lúc này chỉ còn hai chữ “Tất sát”.

– Thiếu chủ, nhớ nhắm mắt lại nhé.

Shirou đột nhiên nhăn mày, đưa tay che mắt vị thiếu chủ nhỏ.

– Sensei?

Hắn tò mò, vậy nên khi Shirou vừa buông tay liền mở to mắt, hiếu kì nhìn về phía trước. Hình ảnh cuối cùng hắn nhìn thấy là nụ cười buồn của Shirou. Bởi sau đó, tất cả những gì hắn thấy chỉ là khoảng đen. Ánh sáng tỏa ra từ phía Shirou khiến hắn chói mắt, rồi một nguồn ma lực khổng lồ vụt đến. Mắt hắn – dưới sự tác động của nguồn ma lực mạnh đến đáng sợ đó – đã nhanh chóng mờ đi và dần dần hoàn toàn không còn nhìn thấy gì nữa. Hai mắt hắn biến sắc đến kì lạ, đồng tử chuyển xám trong khi tròng mắt lại đỏ dã như máu. Hắn sợ hãi, đưa tay lên dụi mắt.

– Sensei, mắt của em.. mắt của em..

Mới bước được vài bước, hắn đã phải khựng lại vì áp lực vô cùng lớn bên cạnh. Bên tai hắn vang lên những tiếng gào thét đau đớn, tiếng chửi rủa, tiếng binh khí va chạm. Nhiều, rất nhiều những âm thanh hỗn tạp vây quanh nhưng cũng chỉ sau nửa canh giờ, mọi thứ đều chấm dứt. Run rẩy khuỵu xuống, mùi tanh của máu xộc vào trong khoang mũi khiến hắn khó thở. Một tay bịt mũi, tay kia hắn cố quờ quạng xung quanh tìm kiếm một kẻ. Tuy nhiên, những gì hắn chạm vào chỉ là những vật nhơn nhớt, mềm nhũn và tanh tưởi.

– Thiếu chủ, ta ở đây.

Một bàn tay ướt nước nắm lấy tay hắn, kéo hắn đứng lên. Mắt hắn vô hồn, không còn nhìn thấy gì được nữa. Người kia dường như nhận ra điều đó, liền kéo hắn lên ngựa đi cùng mình. Suốt quãng đường đi, hắn và người kia không nói gì. Thỉnh thoảng, hắn cảm giác như có một luồng sát khí đến từ phía sau mình, thế nhưng toàn bộ những gì hắn nhận thấy qua tiếp xúc chỉ là Shirou. Thật kì lạ, nhưng từ khi mất đi thị giác, những giác quan còn lại của hắn dường như được tăng cường tối đa, và hắn đột nhiên cảm thấy sợ hãi Shirou, như thể anh ta không còn là người thầy mà hắn từng biết.

– Đừng cố nữa, đó là cái giá cậu phải trả khi trái lời ta.

Cuối cùng thì Shirou cũng cất lời, giọng lạnh đến đáng sợ.

– Dù sao thì ta cũng quá tay, xin lỗi.

– Lâu rồi ta cũng chưa phải dùng đến cách này, vậy nên có đôi chút.. khó điều khiển.

– Lần tới ta sẽ dạy cậu cách sống mà không cần tới đôi mắt.

Cả quãng đường là một quá trình dài để hắn nhận ra cuộc sống của mình sẽ không còn như trước. Bởi vì, hắn đã không còn là thiếu chủ của một vùng đất nữa. Bởi vì, hắn đã mất đi đôi mắt của mình. Bởi vì, gia đình hắn đang tứ tán, mỗi người một phương. Bởi vì, Shirou, người thầy của hắn, ngay từ ban đầu đã không hề nói thật với hắn về thân phận của mình.

– Enma!

Hai người đi được khá dài thì dừng lại. Hắn nghe thấy tiếng Shirou gọi. Lát sau, có tiếng chân người tiến lại gần. Trong không gian vang lên tiếng nấc nhẹ rất quen thuộc. Nhíu mày, hắn thầm nghĩ..

– Chikane, là em thật sao? – Hắn hỏi, giọng run run.

– Thiếu chủ, ngài an toàn rồi. – Chikane bước lại gần cương ngựa, tay siết lấy vị thiếu chủ trẻ. Cô nức nở trong nước mắt – Ngài.. có phải đã..

Cười nhẹ một cái, hắn vươn tay, khẽ khàng xoa đầu Chika. Con bé này, dù lớn bao nhiêu vẫn thật mít ướt. Đợi cho Chika nín khóc, hắn bắt đầu hỏi.

– Mọi người an toàn chứ?

Một khoảng im lặng kéo dài. Chikane nín bặt, không nấc, không nói, thậm chí dường như còn nhịn cả thở. Hắn bắt đầu sốt ruột.

– Mishiko đâu, Enma? – Shirou cắt ngang, giọng có vẻ mất bình tĩnh. Anh nhận thấy có chuyện gì đó không ổn. Chikane đang cố lẩn tránh trả lời. Có chuyện rồi.

– Sensei.. – “Enma” ngẩng đầu, đôi mắt buồn bã – Mishiko..

– Người nói, rất căm hận sensei.

Hắn cảm thấy bàn tay đang nắm cương ngựa siết chặt lại, cả người kẻ đó bỗng nhiên cứng lại.

Shirou đang bị sốc.

– Sensei..

– Xin lỗi, Yui, cậu nên nghỉ một chút.

Nói rồi, một tay anh đánh vào gáy của thiếu chủ, trực tiếp đưa cậu ta vào giấc ngủ. Sau đó, quay sang Chika, anh tiếp tục chờ đợi câu trả lời.

– Người không nhận sự giúp đỡ của chúng em, lập tức tấn công cả chúng em.

– Vậy ngươi chạy? – Shirou cười lạnh.

– Không! – Chikane ngay lập tức phủ định, đôi mắt một mực cáu giận – Em và Mikki bày trận, mở cả kết giới để bảo vệ Mishiko-sama! Em không chạy trốn!

– Vậy ngươi nói ta, Mishiko đâu?

– Sẽ không đi cùng chúng ta.

Từ trong bóng cây, một cô bé tóc đen dài buộc cao hai bên bước ra. Dáng người thon gọn, khuôn mặt nhỏ nhắn, trắng trẻo dưới ánh nắng mặt trời đang lên bỗng nhiên nổi bật đến kì lạ. Gò má hồng hào, đôi môi đỏ mọng, sống mũi cao và thẳng, đôi mắt màu đỏ máu tỉnh táo nhìn về phía trước, vẻ đẹp của cô bé khiến cho người nhìn vào không ngớt phải khen ngợi. Chỉ tiếc, theo sau cô bé, một đoàn thây ma kéo dài, kẻ thiếu đầu người thiếu chân, kẻ da mục nát người đầu thối rữa bước theo.

Quang cảnh hiện tại, nói chính xác phải là cực kì khó chịu.

– Mikki.. – Shirou một tay nắm cương ngựa, tay kia đưa lên bịt mũi. – Em có thể bảo lũ lâu la kia tránh xa một chút được không, ta nghĩ bọn chúng sắp phát triển thành phân bón cho cây rồi đấy.

Đáp lại lời châm chọc của Shirou chỉ là một nụ cười nhẹ trên môi cô bé. Vung vẩy cây gậy xương người trong tay, Mikki tiến lại gần.

– Mishiko-sama nói, người rất giận Shirou-sama vì đã luôn giấu diếm, dối trá với người, không hề coi người ra kí lô gì, phải đến tận lúc sinh tử mới chịu phun ra. Mishiko-sama nói, sẽ không bỏ qua cho Shirou-sama, sẽ oán hận Shirou-sama, sẽ không nương tay với Shirou-sama nếu sau này có thể gặp lại. Lời cuối, người nói, cho dù có chết cũng không cần Shirou-sama tới cứu.

Nói hết một hơi dài, Mikki tỏ ra mệt mỏi, hai tay phẩy phẩy lên xuống. Nhíu mày một chút, Shirou để ý rằng trên tay cô bé đầy những vệt dài kiếm đâm, đao chém, còn có cả vết tấn công bằng ma pháp. Thế nhưng, trước mặt đại nhân tôn kính, cô bé vẫn nhún nhảy, tỏ vẻ như mọi chuyện đều ổn cả.

Đổi lại sự giả-bộ-tự-nhiên của Mikki là một cái cười dài của Shirou.

– Mishi-chan, em thật là quá~ quắt~ Giận lẫy cũng không nên như vậy ~ – Nói rồi quay sang nhìn Mikki – Em có thay đổi một chữ nào không vậy?

– Có, kha khá, ví dụ như tên của Shirou-sama thì thêm kính ngữ, và đoạn dấu diếm dối trá thì bớt đi vài từ cáu giận.

– Với cả lời cuối, thực ra em nghe không đủ.

– Thêm nữa, lúc em đi, Mishiko-sama đã khóc.

– Hơn một giọt.

Shirou chỉ nhún vai, đuôi mắt cong lên một chút rồi thôi.

Quay ngựa về phía Tây, Enma nhún người nhảy đi phía trước mở đường. Shirou đi tiếp, thỉnh thoảng quay lại trông chừng người học trò. Mikki đi cuối cùng, cô bé lẩn người vào lẫn trong những bóng cây, hiếm khi để lộ thân.

Họ cứ thế đi, hướng về phía đối lập với mặt trời.

[ … ]
Trở về với thành Kanto.

Kyuubi nằm dài trên điện chính, chờ tin báo của Azura.

Lười biếng đưa tay chọc chọc thanh kiếm bên cạnh, anh thở hắt ra, chán nản chờ đợi.

Suốt một đêm dài truy đuổi, cuối cùng những gì anh nhận được cũng chỉ đạt một nửa mong đợi.

Qủa thật, anh bắt được thành chủ của Kanto cùng phu nhân của ông ta, thậm chí còn được giáp mặt với kẻ đã tận tay hại chết em trai mình và đấu tay đôi với hắn. Cảm giác khi tự tay trả thù cho em trai, có vẻ như cũng không đến nỗi tệ đối với Kyuubi. Chưa dùng đến một nửa sức mạnh, anh đã có thể tiêu diệt toàn bộ đám gia quyến “hoàng tộc” Mizushima của Kanto và hạ gục kẻ đó. Điều anh băn khoăn chính là, tại sao trong đám quân bảo vệ Mizushima lại có cả yêu quái lẫn với pháp sư? Pháp sư thì đành không nhắc đến đi, vì là chuyện bình thường, thế nhưng.. hậu duệ của tộc dơi, cương thi của tộc hình nhân, quái vật của tộc lang,.. và cuối cùng, yêu tinh của thập vỹ?

Phải, yêu tinh của thập vỹ. Là con yêu tinh cưng của Hồ Ly Tiên Tử, hay còn gọi Thập Vỹ Hồ Ly.

Khỉ thật, anh đang đối đầu với cái gì thế này?

Cái lũ đó, không đâu tự nhiên xông vào bảo vệ một đám người nhớp nháp, thật kì lạ. Có lẽ, gia tộc Hiraishi này còn có bí mật gì đó mà anh chưa biết hết.

Nhướn mày một cái, lăn qua lăn lại vài lần, Kyuubi quyết định không nghĩ nữa, vì nghĩ mãi cũng không ra. Dù sao, đó cũng chỉ là một trong vô vàn con yêu thành tinh mà Thập Vỹ nuôi khi rảnh rỗi, có lẽ nếu chết một vài con, hắn ta cũng sẽ không để ý. Vả lại, đã lâu lắm rồi Thập Vỹ không tham gia vào chiến trận giữa con người và yêu quái, vậy nên lần này chắc cũng sẽ không nhúng tay vào đâu.

Chống hai khuỷu tay xuống sàn, Kyuubi cười cười, quyết định đem chuyện này gạt ra khỏi đầu, chờ đợi tin tốt từ phía Azura.

Tuy nhiên, có vẻ như lần này Kyuubi không được may mắn cho lắm, bởi vì một lát sau, Akari đã bước vào, mặt sầm sì như có bão.

– Kyuubi, có tin báo. Azura chết rồi.

– Cái gì?

Kyuubi bật dậy, thanh bảo kiếm đang nằm yên bên cạnh bị đá ra xa.

– Máu loang đầy sông, xác nổi đầy nước. Không tin anh tự ra chứng kiến đi.

Lao ra bên ngoài với tốc độ nhanh nhất, Kyuubi sững người trước cảnh vật trong tầm mắt. Cả con sông nhuộm màu hồng loang không đều, chỗ đậm trôi rất chậm, màu đỏ rực như máu. Chỗ nhạt màu như cánh hoa anh đào, trôi nhanh theo dòng nước. Trên mặt sông, dập dềnh những thớ thịt đỏ au dính máu, có chỗ lềnh bềnh đầu người, thân người, xác người,..

Mùi tanh nồng bốc lên cả doanh trại.

– Ha.. ha.. ha ha ..

Một thoáng im lặng đầu tiên khi Kyuubi nhìn thấy dòng sông máu. Thêm vài phút để anh ta điên cuồng cau mày, khuôn mặt trở nên méo mó vì cáu giận. Thế nhưng, cũng chỉ vài phút sau, da mặt anh ta lại dãn ra, thoải mái cất lên tiếng cười vang vọng.

Akari nhíu mày nhìn người anh trai đứng phía trước đang nhìn về phía con sông, ôm bụng cười sặc sụa, làm như thực sự vui vẻ đến phát điên.

– Kyuubi, anh làm sao thế?

– Akari, có lẽ lần này ta đã kinh động đến cả Thập Vỹ Hồ Ly rồi, há há..

– Thập Vỹ?!! – Ánh mắt Akari lộ rõ sự nghi ngờ xen lẫn kinh ngạc – Hồ Ly Tiên Tử anh nói, là có thật sao?

Nụ cười tươi trên môi của Kyuubi bỗng chốc biến mất. Khẽ nhíu hàng lông mày thanh tú, Kyuubi quay sang phía Akari, nhếch mép lạnh lẽo.

– Thập Vỹ từ bao giờ là giả?

Chín cái đuôi cáo bỗng nhiên được dịp ngoe nguẩy, lộ diện mờ mờ ảo ảo trong không gian tanh tưởi. Đôi mắt Kyuubi dần chuyển sang màu đỏ đục, tròng mắt đen co lại, nhỏ như mảnh trăng khuyết đặt nằm gọn trong sắc máu. Khuôn mặt Kyuubi xuất hiện những vệt đen kéo dài, từ đuôi mắt trải dọc xuống đến hết xương hàm cả hai bên.

Sững người nhìn kẻ trước mặt, Akari bất giác lùi lại hai bước, cơ thể không khỏi một cơn lạnh lẽo.

– Kyuubi, anh định làm gì vậy..

Móng tay sắc nhọn đưa lên chắn ngang miệng Akari, Kyuubi mỉm cười, thì thầm.

– S-u-ỵ-t !

End chap 8
Advertisements

[Fiction][Hồ Yêu] Chap 7


Tặng cho appa, vì biết appa sẽ đọc nên Yui tiểu tử mới có động lực viết tiếp, 3Q ~~

Chap 7
Chiếc guồng định mệnh đã quay.
Nói với em, tại sao anh lại rời đi?
Thì thầm vào tai em, liệu rằng anh có còn yêu em?

Cho dù thời gian hạnh phúc đã trôi qua, nhưng tim em vẫn không sao chôn giấu được, hình ảnh khi đôi ta còn ở bên.

Xin lỗi, nhưng em còn yêu anh.

Em nhất định sẽ không đánh mất anh lần nữa.

Bởi, dù cho có bao nhiêu người ở bên, em vẫn thấy cô đơn nếu thiếu anh.

[ … ]

– Không thể nào! – Mizushima tức giận đứng bật dậy, tay đập xuống bàn, mắt long sòng sọc. Đã lâu chưa thấy vị chủ thành này điên cuồng đến vậy

– Cha, con thề đấy, đó là sự thật! – Ngũ thiếu chủ Yui cũng vội vàng đứng dậy, khuôn mặt cầu xin sự tin tưởng. Đã là lần thứ bao nhiêu rồi, những gì cậu nói đều bị gạt phăng đi một cách tàn nhẫn như vậy?

– Thiếu chủ, ngài thật sự chắc chắn về những gì mình nói chứ? – Shirou lo lắng hỏi, đôi mắt lướt một lượt quanh khuôn mặt đối diện.

– Shirou, anh còn nghi ngờ sao? Hôm đó, em đã sai Keemari đi lập kết giới ở khu vườn. Chính mắt Keemari đã nhìn thấy mà, phải không? – Ngũ thiếu chủ hướng mắt về nữ pháp sư ngồi sát mình.

– Chắc chắn mà – Keemari khẳng định – Hôm đó, chính mắt thần đã thấy Kyuubi thiếu chủ đột nhập vào nhà ngục và mang tên yêu hồ đó đi.

Mọi người trong phòng đều im lặng. Tiếng thở dài khe khẽ của Shirou vang lên, nhanh chóng hòa vào không khí. Thành chủ Mizushima cau mày, đôi bàn tay siết chặt. Một lúc sau, ngài lên tiếng:

– Mọi chuyện dừng ở đây. Những chuyện còn lại, từ nay ta sẽ lo liệu. Keemari, ngươi đi theo Shirou đến tháp Pháp sư tạm trú đi. Còn Yui, ngươi hãy chú ý đến Ann cho ta. Ta không muốn thấy nó tiếp tục ăn phải bùa lú của một con yêu hồ nào khác.

Một vài tiếng vâng khe khẽ vang lên. Mizushima nhanh chóng rời khỏi căn phòng, Keemari sợ sệt đi theo Shirou. Sao vậy, tại sao về tháp Pháp sư mà không phải tới chỗ của Mishiko sama? Chẳng phải pháp sư học việc như Keemari không được bén mảng tới đó sao?

Nhận thấy sự lo lắng trên khuôn mặt Keemari, Shirou mỉm cười trấn an.

– Không sao đâu, Mishiko hiện giờ không có mặt tại nhà, thành chủ muốn Keemari tới đó chỉ để bảo vệ an toàn cho Keemari thôi.

– Nhưng.. sao phải bảo vệ..? – Keemari vẫn sợ hãi hỏi.

– Um, có lẽ là vì Keemari là người duy nhất thấy Kyuubi bắt yêu hồ đi chăng? – Shirou vẫn cười ý nhị – Thôi nào, sẽ ổn cả thôi.

Rồi tiện tay, Shirou vỗ vai Keemari một cái rồi nhanh chóng đẩy cô bé ra ngoài.

– Shirou sensei.. – Vị ngũ thiếu chủ nãy giờ im lặng bỗng cất lời.

– Hump? – Shirou nhướn mày, quay đầu lại nhìn. Yui đang nhăn trán, dường như đang cố gắng suy nghĩ điều gì đó.

– Phụ thân sẽ không giết Keemari chứ?

– Ta cũng không rõ – Shirou cong môi cười mỉm – Nhưng thành chủ cũng đâu phải kẻ giết người vô lý chứ?

– Ta hy vọng thế – Không có chút tự tin nào trong lời nói của vị thiếu chủ trẻ. Phải làm sao đây, khi bất cứ lúc nào đưa ra ý kiến, ngài cũng luôn là kẻ bị gạt phăng sang một bên.

Shirou đứng nhìn Yui một lúc rồi mới bước ra ngoài.

Không lâu sau đó, vị thiếu chủ cũng rời đi.

Thôi mặc, đành có lỗi với Keemari, việc đầu tiên bây giờ là phải đảm bảo an toàn cho Ann đã.

Mà, Ann đâu rồi cơ chứ?

Nghĩ sao, làm vậy. Ngũ thiếu chủ nhanh chóng chuyển dời mục tiêu từ suy nghĩ sang hành động, chạy đến chỗ của đứa em gái ngay lập tức.

– Annie!!~

Đáp lại chỉ là một ánh mắt lãnh đạm. Yui nhìn cuốn sách trên tay Ann. ‘Công, dung, ngôn, hạnh’. Lại thế nữa sao? Ann, em tu quyển này bao nhiêu lần rồi?

Nhận thấy sự soi mói trong đôi mắt của Yui, Ann chỉ nhíu mày và đặt cuốn sách xuống. Khẽ đứng dậy, cô nhìn thẳng vào mắt người anh trai, không vui nói.

– Ngươi muốn gì đây, tên đơn bào kia?

A, chưa gì đã xỏ xiên ta.. Yui đau đớn mỉm cười, miệng vẫn cố gắng hỏi han.

– Em.. đã khỏe chưa? Vết thương ở chân sao rồi?

Một cái liếc lạnh lùng từ Ann làm cho Yui rợn tóc gáy. A, thật bất công, cha coi thường ta, đến em gái cũng coi thường ta. Chán quá đi.

Tuy nhiên, cái suy nghĩ đó không kéo dài được lâu, vì ngay sau đó Yui đã nhận thấy sự bối rối trên khuôn mặt của Ann.

– Yui, ta cần hỏi ngươi một điều..

– Haha, sao vậy, cần gì cứ hỏi, ta nhất định sẽ trả lời – Yui cố tỏ vẻ vui vẻ, nhưng cậu ta biết có lẽ đây không phải chuyện đơn giản mà có thể trả lời vớ vẩn được.

Về phần Ann, vẫn không ưa thái độ nhăn nhở và bộ não đơn giản của Yui, thế nhưng vì mình đang có thắc mắc mà không ai giải đáp được ngoài hắn, vậy nên cô đành nén sự khó chịu xuống mà làm mặt hòa.

– Yui.. Có thật sự.. hôm đó.. Ta bị thương là do đi săn không?

– Haha, em nghĩ sao vậy, chẳng phải đã nói là do ngã ngựa sao? – Mặt tái mét nhưng Yui vẫn phải nặn ra một nụ cười. Sao thế này, chẳng lẽ thuốc của Shirou không linh nghiệm?

Không nhận thấy sự thay đổi thái độ trên khuôn mặt Yui, Ann vẫn trầm tư suy nghĩ. Rõ ràng là cô đã cố gắng rất nhiều để nhớ lại những gì đã xảy ra, vậy nhưng tất cả cũng chỉ về con số không. Kí ức về ngày hôm đó của Ann hoàn toàn trống rỗng. Còn kí ức về những ngày trước thì rất mơ hồ, như hư như ảo. Có cảm giác như cô đã bị ai đó xóa đi kí ức..

Ann lắc đầu thật mạnh.

Mình điên rồi, chắc vậy. Có lẽ khi ngã xuống ngựa, mình đã đập đầu vào một hòn đá nào đó, vậy nên mới không nhớ gì cả. Không thể có chuyện có kẻ xóa đi trí nhớ của mình được, không thể!!

Mà cho dù vậy, ai lại đi xóa kí ức của một kẻ như mình?

Hay..

Ann nhìn Yui nghi kỵ.

– Yui, nói thật cho ta biết, có đúng ta ngã ngựa không?

– Annie, ta nói rồi mà, em ngã ngựa, ngất đến mấy ngày mới tỉnh, ai ai cũng lo. – Yui cười cười, tim càng quặn thắt. Sao vậy? Mishiko, chẳng phải ngươi nói Ann đã quên sạch rồi sao?

Ann vẫn còn ý nghi ngờ, tuy nhiên, vì chính bản thân cũng cảm thấy mình đã suy nghĩ quá nhiều, lại mang những ý nghĩ điên rồ ra để áp đặt vào một kẻ não đơn bào,.. thật vô phương cứu chữa. Ann nghĩ, có lẽ mình đã ngã thật, vậy nên não mới có vấn đề, điều phi logic như thế cũng nghĩ ra.

Có lẽ mình tính già hóa non rồi..

Cái tên đầu óc đơn giản đó, nhất định không thể nghĩ ra trò gì xấu để hại ai.

Cái tên đầu đất ngu ngốc đó..

Ann chán nản xua đi những suy nghĩ luẩn quẩn trong đầu mình mấy ngày nay. Tuy nhiên, khi cô vừa ngẩng đầu lên nhìn Yui thì chợt, một mảng kí ức vụt lao đến trước mắt cô.

Hình như.. trước đây.. đã có ai đó từng nhìn và cười với cô thế này?

Hình ảnh Yui như bị xóa nhòa, vẫn là đôi mắt xanh biển, nhưng ngây ngô và hiền hòa, mái tóc vàng óng, nước da trắng mịn, hai bên má có ba vệt râu mèo, đang cười với cô thật vui vẻ..

– Ngươi..

Cả người Ann bủn rủn, chân tay mềm nhũn. Đôi mắt nhòe nước khiến cô không thể thấy rõ khung cảnh phía trước là gì, chỉ biết có một cánh tay ấm áp đỡ lấy cơ thể đang ngã xuống của cô, và một giọng lo lắng đang cất lên, gọi cô thật dịu dàng..

Là ai thế?

Ta đã gặp ngươi chưa?

Rõ ràng, ta thấy ngươi thật quen, mà sao mãi ta cũng không nhận ra là ai..

Tại sao, tim ta lại đau thế này?

Một lần nữa, Ann lại thiếp đi, thả cho những ý nghĩ kia bay vào giấc mộng.

Ở ngoài kia, nơi thế giới thực, có một kẻ đang vô cùng sợ hãi ôm lấy cơ thể mềm oặt của cô, miệng thét lớn.

– Người đâu, mau gọi thầy thuốc tới!!

[ Kyushu ]

– Keh, muốn gì đây, tiếp tục liên hôn ư?

Akari cầm bức thư đề tên người gửi Mizushima mà cười khinh bỉ. Lần trước tới dự bữa tiệc của thành bên đó, cô suýt nữa thì chết ngất bởi sự tàn nhẫn chúng gây ra cho hồ yêu nọ. Akari không nhớ cách mà Kyuubi gọi tên thằng nhóc đó, chỉ biết là Kyuubi đã rất đau lòng. Kẻ đã khiến anh trai cô đau lòng, hiện giờ còn sống không nhiều, vậy mà tên này đã không biết thân biết phận lại còn gửi thư tiếp tục xin liên hôn, thật đáng khinh mà.

Nghiêng đầu nhìn người anh trai đang trầm tư, Akari cất tiếng hỏi:

– Kyuubi, anh định thế nào?

Kyuubi im lặng hồi lâu, lúc sau cất giọng lãnh khốc.

– Giết.

Akari khúc khích cười.

– Ô hô, anh, chẳng phải trước đây anh từng nói hãy thử một lần sử dụng hòa bình hay sao?

Đáp lại Akari vẫn là sự im lặng. Phải một lát sau, Kyuubi mới nói ra một câu đầy đủ.

– Rượu mời không uống, chọn uống rượu phạt. Huynh hết cách rồi.

Nói rồi lạnh lẽo đứng dậy bước ra ngoài.

Akari ngồi vắt chân lên ghế, thích thú nhìn bức thư trong tay đang dần nhàu nát do bị vứt qua vứt lại nhiều lần.

– Hầy, lần này sẽ làm thế nào đây.. Giết từng kẻ một, hay là một đao trảm toàn bộ?

– Anh định trả thù chúng thế nào, Cửu Vỹ đại nhân?

Tiếng cười khúc khích ma quái vang vọng khắp hành lang. Trên cao, bầu trời xanh bắt đầu xuất hiện những gợn mây, đen trắng lẫn lộn.

– Cửu Vỹ à, trời sắp mưa đấy.. – Akari cười, mắt lạnh lẽo nhìn cơn mưa – một mình.

Anh định đối đầu với cơn mưa một mình sao, Kyuubi?

– End Chap 7 –

[Fiction][Hồ Yêu] Chap 6


Chap 6:

“Chờ một chút.. Nanabi!”

Ann nhíu mày, bước trên con đường dải sỏi, đuổi theo Nanabi. Trời nắng chói chang, nụ cười của Nanabi hòa vào nắng, thân ảnh của cậu tỏa sáng như được dát thêm ánh vàng.

Sáng rực rỡ.

Ann tiến sâu vào trong đường hầm theo hướng Nanabi chỉ. Ánh sáng yếu dần, chỉ còn vài tia sáng len lỏi qua kẽ đã từ bên trên chiếu xuống, không đủ để nhìn rõ đường đi hay bất cứ ai đi bên cạnh. Nanabi vẫn khanh khách cười, không ngừng giục giã, giọng cậu vang vọng khắp con đường.

Ồn ào vô độ.

Càng xuống sâu, Ann càng cảm thấy khó thở. Không khí nồng nặc những mùi hôi thối, ẩm mốc. Ann ho sặc sụa, bước đi lảo đảo. Nanabi vẫn nhanh nhẹn chạy đi trước, không ngừng nhảy nhót thích thú. Cậu ấy đi ngày một nhanh, ngày một xa hơn. Thân ảnh rực rỡ đó hòa dần vào bóng tối của căn hầm.

Tối đen như mực.

“Nanabi?”

Ann cất tiếng gọi, nhưng đáp lại chỉ là âm vang và tiếng đá. Căn hầm đang rung chuyển, ngày một mạnh thêm. Ann hoảng hốt, nửa muốn chạy đi tìm Nanabi, nửa muốn trở về trên mặt đất. Nền đất rung mạnh.

Sợ hãi tràn ngập.

Ann vùng chạy, cuống cuồng thoát ra khỏi căn hầm đang lung lay. Đá rơi ngay sát sau từng bước chân cô. Ann vừa bước ra ngoài, căn hầm liền đổ sập, chôn vùi tất cả những gì còn trong đó.

Kể cả Nanabi.

[…]

Nắng sớm.

Ann thức dậy trong căn phòng với bốn bức tường quen thuộc. Tấm mền đắp cho cô kín quá mũi, thiếu chút nữa là cô chết ngộp. Ngồi dậy nhìn xung quanh, Ann lấy làm lạ rằng tại sao hôm nay nơi này lại có nhiều người đến vậy.

“Ann-sama?”

Mikki nhìn chằm chằm vào cô mà hỏi, giọng lo lắng. Ngồi kế tiếp cô bé là Mishiko, vị pháp sư của thành. Ann lấy làm ngạc nhiên khi bỗng dưng mọi người lại tề tựu đông đủ bên giường cô. “Cứ như ta mới từ cõi chết về vậy..” Ann thầm nghĩ. Cô hỏi:

– Tại sao mọi người lại ở đây?

Mọi người nhìn nhau, bối rối. Hai tay xoắn chặt lại với nhau, Chikane hướng mắt đi chỗ khác, Keemari ngồi nghịch tóc mình. Ann hơi nhíu mày khó hiểu, đuôi mắt vẽ thành một đường cong nhẹ.

– Công chúa bị ngất khi đi săn với Ngũ thiếu chủ và Mikki, đã rất lâu rồi mới tỉnh. Mọi người ai nấy đều lo lắng. – Đột nhiên, Mishiko chậm rãi trả lời, mặt tỉnh khô và ráo trụi như chẳng có gì lạ cả. Ann quay về phía vị Miko, hơi ngạc nhiên vì mọi khi Mishiko rất ít khi chịu mở miệng. Tuy vậy, khi cô quay sang phía Mikki thì lại nhận được sự đồng tình đến bất ngờ.

– Ừm, phải đó, nee-chan ngã rồi n.. ngất luôn làm tụi em l.. lo quá hà!! – Chikane hít một hơi. Con bé bắt đầu liến thoắng với kiểu nói ngắt quãng quen thuộc. Nhóc Keemari ngồi bên cạnh, liên tục gật gật đầu, hai tay rời bỏ lọn tóc mà siết tay Ann, nghiêng đầu ngộ nghĩnh.

Nàng công chúa kiêu kì cho dù ban đầu hơi có chút nghi ngờ vào câu chuyện bởi thể lực của cô đâu có yếu đến mức đó, nhưng rồi đến khi cô bắt đầu đứng dậy thì thấy toàn thân vô cùng đau nhức và mệt mỏi. Vậy là, khỏi cần thuyết phục, cô đã ngay lập tức tin vào câu chuyện của Mishiko. Nói cho cùng, có lẽ chỉ do đi săn thì Ann mới mệt mỏi thế này.

Mikki nhanh chóng tiến tới, dìu cô đứng dậy. Keemari nhanh nhẹn tiến tới tủ lấy đồ rồi lon ton chạy đến thay đồ cho cô. Chikane chờ cho Ann thay đồ xong liền dọn dẹp chăn mền và mang nước tới. Một lát sau, Ann đã mặc đồ chỉn chu và có thể tự đi lại. Mọi người bắt đầu rời dần đi, trả lại cho căn phòng không khí yên tĩnh vốn có của nó.

Dù thế, Mishiko vẫn đứng lại một lúc rồi mới chịu rời đi.

[…]
Vườn hoa anh đào

Mishiko bước nhanh tới gốc cây anh đào lớn nhất, vẻ mặt bình thản, thậm chí còn có chút vui mừng. Ở dưới gốc cây anh đào đó có ba người đang đứng đợi cô. Ngũ thiếu chủ – Yui đang đi đi lại lại không ngừng, trông có vẻ vô cùng sốt ruột. Shirou đương nhắm mắt, dựa lưng vào thân cây mà thư giãn. Người còn lại, đương nhiên là kẻ có quyền lực nhất thành này: thành chủ Mizushima.

Bước chân của Mishiko chậm dần, rồi dừng hẳn. Cô đứng trước ba người con trai, không quên cúi xuống hành lễ. Mizushima khoát tay tỏ ý không cần cầu kỳ lễ nghi rồi nhanh chóng đứng lùi ra phía sau. Dường như chỉ chờ có thế, vị thiếu chủ nhanh chóng lao tới, rối rít tra hỏi.

– Thế nào rồi? Mọi chuyện ra sao? Có được không? Có thành công không? Con bé không nhớ gì chứ?

Mishiko mỉm cười nhìn vị thiếu chủ ngây ngốc phía trước đang tự làm rối mình lên vì lo lắng cho em gái. Cô khẽ hắng giọng trấn an tên nhóc rồi cung kính bẩm báo:

– Daimyo-sama, hime-sama đã tỉnh lại và đúng như mong đợi, cô ấy không nhớ một chút gì cả.

Mishiko vừa dứt lời cũng là lúc Yui thở phào nhẹ nhõm. Cậu ta đưa tay lên vuốt ngực rồi tiến đến cạnh Shirou, nắm tay anh:

– Cảm ơn ~ Nhờ anh nhớ ra vị thuốc hiếm đó mà Annie mới được cứu. Cảm ơn anh nhiều nha ~

Okay, Shirou đã hoàn toàn mất đi sự yên bình rồi. Anh mở mắt, nhướn mày ngạc nhiên nhìn thằng nhóc đang hớn hở, một mực xun xoe xoắn xuýt giở hết mọi mánh khoé la liếm ra để nịnh nọt mình. Cực chẳng đã, mắt trái của anh bắt đầu giật giật không thôi. Thực là không chịu nổi, Shirou liền đứng thẳng dậy, gạt tay thằng nhóc ra và trưng ra bộ mặt ‘cười hiền’:

– Miko-sama đừng khách sáo thế. Anh đây nào dám nhận gì nhiều, chỉ cần miko-sama chăm chỉ học hành thì anh đây đã đội ơn ngài lắm rồi, xá chi chuyện nho nhỏ này ~

Mặt Yui chuyển từ trắng hồng sang trắng bệch, rồi tối sầm, tím ngắt, cuối cùng kết thúc với cả cơ thể run cầm cập, hai răng va vào nhau mạnh đến mức mà cách xa mười lăm mét cũng nghe thấy. Cậu ta mặt mày tái mét, lắp bắp nhìn Shirou nói không lên lời:

– S.. Sensei à… Em..

– Không nói nhiều nữa, đi về học thôi. Mấy hôm nay, vì việc của thành mà ngài đã bỏ mấy buổi học rồi, nếu không dạy dỗ ngài ra hồn thì tôi sẽ bị quở trách mất. Nào!

Nói đoạn, Shirou dùng tay gõ vào đầu Yui cái cốc rồi xách tai cậu ta đi khỏi vườn trước con mắt khôi hài của mọi người, điển hình là Mishiko đang trợn ngược mắt, phồng cả má lên để nín cười. Đợi đến khi cả hai đã khuất sau nhà chính thì Mishiko mới được giải thoát. Cô cười không chút nén lại, thiếu chút nữa văng cả răng ra ngoài. Phải mất một lúc để cô trở lại trạng thái trang nghiêm vốn có của một Miko. Mizushima vẫn còn đứng đó, mặt lạnh lùng không chút thái độ. Hai con người đứng im lặng nhìn nhau khiến cho không khí phần nào bị chùng xuống. Mãi một lúc sau, Mishiko mới cất lời:

– Nếu không còn việc gì nữa thì thần xin cáo lui.

– Khoan đã!

– Có chuyện gì, thưa thành chủ? – Mishiko ngạc nhiên trước thái độ của vị thành chủ đạo mạo.

– Ừm.. hãy.. để mắt đến Ann .. đừng để cho nó biết về chuyện trước đó. Nhất là.. không cho nó tiếp xúc với bất kì thứ gì như thế lần nữa – Mizushima ngập ngừng ra lệnh, sâu trong đôi mắt đen kia là những toan tính mà không ai có thể lường trước được.

– Tuân lệnh! – Mishiko cúi đầu cung kính, sau đó quay lưng rời khỏi khu vườn, để lại vị thành chủ yên tĩnh một mình trong khu vườn rộng lớn mà gò bó.

Mizushima đứng đợi cho vị miko đi khuất rồi thở hắt ra. Trên khuôn mặt của ông đầy nét mệt mỏi, những nếp nhăn xô lại với nhau. Thật sự, ông cũng không còn trẻ nữa, đã quá tuổi có thể xưng bá thiên hạ. Tuy vậy, ông vẫn còn một giấc mơ vẫn còn dang dở chưa hoàn thành, rằng phải thống nhất toàn bộ vùng đất vốn-là-Kanto lại, mang tất cả về dưới trướng mình. Một giấc mộng đầy quyền lực, Mizushima biết thế. Ông muốn và cần thứ quyền lực đó hơn bao giờ hết. Thật khó lý giải tại sao ông lại đòi hỏi nó đến vậy, chỉ biết rằng đối với ông mà nói, quyền lực là thứ được liệt vào hàng thiết yếu. Vợ, con cái chỉ là thứ yếu so với nó. Vợ mất có thể cưới lại. Con cái mất vẫn còn có thể có đứa khác. Còn quyền lực mất rất khó có thể tìm lại. Vậy nên, Mizushima tìm mọi cách để bảo vệ thứ ‘quyền lực’ của ông ta, và bỏ quên tất cả.

Một khi đã có quyền lực tối thượng, ta sẽ có sức mạnh để thay đổi tất cả, đến lúc đó quan tâm thứ khác cũng được. Ông ta nghĩ thế.

Bần thần một lúc lâu trong khu vườn, Mizushima mới chịu rời đi. Trên vai áo ông ta, những cánh hoa anh đào vô tình rụng vào đang rơi dần xuống từng cánh, từng cánh một. Khi cánh cửa khu vườn đóng sập lại cũng là lúc cả khu vườn trở về với không khí tĩnh lặng ban đầu.

[…]
Kyuushu

Tiếng người đi lại liên tiếp vang lên dọc theo dãy hành lang. Tại điện chính của toà thành, ba mươi sáu vị thánh tăng, thần y nổi tiếng trong vùng đều được triệu tập đông đủ, xếp thành bốn hàng dọc, từng người một theo hàng bước xuống căn hầm lớn phía sau bức tượng Đức Phật. Đường vào hầm rất nhỏ và hẹp, nồng nặc mùi đất và vô cùng ẩm ướt, nền đất đi vào trơn nhễu như bôi mỡ. Dọc hai bên đường đi, cách một quãng lại có một chiếc đèn dầu treo trên cao, phát ra ánh sáng le lói chiếu sáng lối vào. Đi đầu là một thiếu nữ mặt bịt kín, hông đeo thanh đoản kiếm. Tiếp sau là các thánh y đáng kính, cuối cùng là một vị thiếu niên với đôi mắt màu hổ phách chậm rãi đi đằng sau. Đợi cho tất cả ba mươi sáu vị thánh y đã xuống tới phòng chính của hầm, vị thiếu niên mới nhẹ nhàng đóng cánh cửa dẫn vào hầm lại và đi xuống.

Căn hầm nằm song song với bề mặt nền của ngôi thành, do đó nó cũng rộng tương đương với toà thành, trừ một lối đi trực tiếp từ điện chính của thành thì bốn hướng đều có lối đi dẫn lên trên, toả ra ngoài. Trong hầm có tổng cộng năm phòng, căn phòng rộng lớn ở giữa là sảnh chính, là nơi tụ họp, giao nhau của bốn căn phòng kia. Bốn phòng còn lại nằm theo bốn hướng Đông, Tây, Nam, Bắc, mỗi phòng có một lối dẫn lên mặt đất, một lối dẫn về sảnh chính. Theo dự định của chủ thành trước đó thì xây căn hầm để phòng khi có động sẽ xuống đó trú ẩn.

Các vị thánh y đứng tụ tập trong sảnh chính thành bốn hàng như ở điện chính, tất cả đều hướng ánh mắt soi mói, tò mò về phía chiếc bình thuỷ tinh khổng lồ ở chính giữa sảnh. Chiếc bình trong suốt hình cầu khổng lồ được đặt chính giữa sảnh, bên trong chứa đầy thứ nước đỏ tươi như máu. Càng xuống đáy bình thì nước càng đục và đậm màu hơn. Điều mà các vị thánh y quan tâm nhất chính là: nước trong chiếc bình không có chút cặn nào lẫn vào nhưng chìm dưới đáy chiếc bình máu lại có một thứ đang nằm yên ở đó. Một thứ rất nhỏ bé với hình thù kì lạ.

– Các vị !! …

Tiếng vị thiếu niên niên vang vọng trong căn hầm dõng dạc, dứt khoát và mạnh mẽ. Chàng trai đó nói không nhanh nhưng cũng không chậm, vừa đủ nhanh để người ta không cảm thấy khó chịu vì những gì họ đã nghe, nhưng cũng đủ chậm để họ nghe và hiểu rõ những gì họ phải làm. Kết thúc lời nói, vừa khi vị thiếu niên im lặng cũng là lúc các vị thánh y hoảng loạn. Họ bối rối, vò đầu bứt tóc, nghiến răng cắn tay, túm lấy kẻ khác mà siết, hay bỏ chạy về phía cánh cửa. Mọi hành động của họ đều không qua khỏi con mắt sắc sảo của chàng trai nọ. Rồi đôi môi cậu ta vẽ lên một đường cong hoàn hảo.. Ngay sau đó, tiếng kim loại va chạm với nhau vang lên trong không khí và một vệt nước đỏ loang dài trên thanh đoản kiếm của người thiếu niên.

Một vài vị thánh y đã vì hoảng sợ mà ngất đi, phần còn lại thì trấn tĩnh lại và im lặng nhận mệnh lệnh từ vị thiếu niên lãnh khốc tàn bạo.

Ngày hôm sau, khắp Kyuushu ầm lên tin đồn ba mươi sáu vị thánh y sau khi rời khỏi thành điện đã bị trúng phong mà chết.

– End Chap –
A/N: Sự trở lại của Kyuubi ~~ XD ~~ Giữ nguyên cốt truyện [hay những gì tác giả đã nói] nhé ~~ Tình tay ba =))
Kyuubi, Kyuubi, ngươi thật dễ thương ~~
Shirou-sama, ngài sẽ chết dưới tay Yui thiếu chủ, có vui không? ~~

Last edited by Yui Hiraishi; 17-01-2012 at 13:13.

[Fiction][Hồ Yêu] Chap 5


Chap 5:

Kyuubi cười nụ cười lạnh giá của kẻ độc tài. Trong tay Cửu Vỹ Yêu Hồ là thân thể lạnh toát của một Thất Yêu. Bước đi nhẹ như bay trên mặt đất, Kyuubi chỉ muốn rời khỏi nơi này. Nó là địa ngục, nó là ác mộng, nó là điều kinh hoàng nhất của đời Kyuubi. Nơi này, anh mất Nanabi, anh để vuột sinh mạng của Nanabi ra khỏi tay mình. Kyuubi muốn trả thù, nhưng trước tiên, phải đưa Nanabi đi khỏi đây đã. Chút lý trí còn lại của Kyuubi đã nhắc nhở anh rằng nếu không muốn bị phiền hà bởi đám miko trong thành này và để Nanabi có thể yên bình an nghỉ, thì điều quan trọng nhất là rời khỏi đây.

Kyuubi lao nhanh. Một chút nữa là có thể vĩnh viễn thoát khỏi nơi này

Nhưng mà Kyuubi đã nhầm.

Miko không phải mối lo duy nhất của anh.

[…]

Ann tách dần ra khỏi đám đông. Đã ba hôm nay cô không nghe được tin gì về Nanabi. Cô bị tách khỏi hoạt động hàng ngày và nhốt trong phòng kín. Nhờ có buổi dạ hội này mà cô mới thoát ra được cái nhà tù đó. Còn bây giờ thì việc cần nhất là đến gặp Nanabi.

Ann biến mất khỏi vũ hội một cách lặng lẽ. Nhưng.. cô lại không thể thoát khỏi cặp mắt xanh biển vốn đã dõi theo cô từ đầu buổi tiệc đến giờ.

“Rốt cuộc là em muốn gì, Annie..?”

Sắc xanh biển trong đôi mắt nhuốm màu buồn bã. Hàng mi cong dày nặng nề khép lại. Đôi chân mày lá liễu khẽ nhăn.

“Anh ước giá như mình chưa từng dính vào chuyện này.”

[…]

Ann bước đi thật nhanh. Rồi chạy. Rồi lao đi như thể có gì đó cực mạnh đang hút cô về phía trước. Cô chạy không để cho lồng ngực một phút nghỉ ngơi, không để cho đôi chân một giây thư thái.

Rồi đột nhiên, cô khựng lại. Đôi mắt mở to kinh hoàng. Cô không tin vào mắt mình, không tin rằng đó lại là sự thật. Ann không tin vào những gì đang xảy ra trước mắt mình

Nanabi đang bị một yêu hồ mang đi.

Mọi thứ xung quanh như mờ hẳn đi, chỉ còn hình ảnh của cậu và tên yêu hồ là rõ ràng. Cô vội vàng đuổi theo họ, không chịu để ý xung quanh. Chân tay cô như bị ma xui quỷ khiến, cứ chạy theo không ngừng, đạp lên mọi thứ để đuổi theo cái bóng đằng trước. Hơi thở dồn dập, mắt nhạt nhòa, môi không ngừng lắp bắp gọi kẻ đang đi đằng trước. Ann cứ lao đi theo cái bóng chớp nhoáng trước mặt. Vượt qua cánh cổng thành Kyoto, lao qua tốp lính canh đương nhìn chằm chằm vào cô với ánh mắt ngạc nhiên. Cô cứ bước, bước và bước, bước cho tới khi không còn sức để bước tiếp.

Ann tiến gần vào mép rừng, rồi hòa vào bóng tối của khu rừng ngoại thành. Cô chạy qua những lùm cây, rồi dẫm lên đám cây dại để chạy. Đôi hài của cô đã rơi từ khi nào, để đôi chân trần chạy trên mặt đất đến xây xát. Dù vậy, hình dáng khốn nạn phía trước vẫn tiếp tục lao đi vun vút, mang theo Nanabi yêu quý rời xa cô. Ann dần đuối sức. Cô chưa bao giờ phải chạy lâu đến vậy. Cô chạy chậm dần, rồi loạng choạng và khuỵu xuống. Nhưng rồi cô lại dồn sức đứng lên. Ann tiếp tục rủa xả, gào thét, cố gắng nhấc đôi chân bước theo, nhưng được vài bước lại gục ngã vì quá sức. Mắt cô hoa lên, và tối dần đi, ngăn không cho cô nhìn theo bóng dáng đó. Cô hướng đôi mắt mệt mỏi trong bóng tối, cố xác định xem mình đang ở đâu. Xung quanh toàn là cây cỏ, không có dấu hiệu nào cho thấy có người ở đây. Ann chống tay, một lần nữa thử nâng người mình dậy và lại thất bại. Hơi thở đứt quãng, cô đành nằm gục ở đó, chờ đợi thời gian trôi qua.

Sau một thời gian chờ đợi, mặt trời cũng lười biếng chầm chậm nhô lên từ phía chân trời. Ánh sáng rọi vào mắt cô. Ann rất muốn tỉnh dậy, nhưng chân tay cô nặng trịch, hai mí mắt nhắm chặt không chịu hoạt động. Cô tự chế nhạo mình, đến cả ánh sáng cũng không thể thấy, thử hỏi còn làm được chuyện gì ra hồn? Bình minh của cô là bóng tối, vậy thì có lẽ cô cũng sẽ mãi lạc lõng mà thôi..

“Annie.. ?”

Chợt, cô nghe thấy tiếng vó ngựa rầm rầm tới. Lẫn trong tiếng vó ngựa ồn ào, cô nhận ra cái giọng đáng nguyền rủa của kẻ đầu óc đơn giản. Hắn đang gọi tên cô, ấm áp và lo lắng. Cái tông trầm buồn đó thực chất chẳng hợp với hắn một chút nào. Một kẻ đầu óc đơn giản như thế thì lấy đâu ra tư cách để gọi với cô bằng cái giọng khỉ gió đó. Cô thực sự rất muốn đứng dậy quát cho hắn vài cái để hắn tỉnh hẳn ra và câm ngay cái giọng nói đó lại. Cô cũng muốn ra lệnh cho hắn phải đuổi theo tên hồ ly đó và mang Nanabi về cho cô. Thế nhưng, chân tay không còn chút sức lực, họng khô khốc, mắt nhắm nghiền, hơi thở yếu ớt.. Cái cơ thể đáng nguyền rủa này không cho phép cô làm những điều cô muốn. Cô vô dụng và yếu đuối như rác rưởi!

Giọt nước mắt trong như pha lê trào ra từ đôi mắt nhắm nghiền. Ann không thể cử động. Hắn bế cô lên bằng cả hai bàn tay và ôm vào lòng. Cô nằm yên trong vòng tay của hắn, để hắn mang về thành. Cô đã hoàn toàn mất dấu của kẻ đã mang Nanabi đi. Cô thất bại. Ann thấy mình như kẻ thua cuộc. Những thất bại ê chề đè nặng lên trái tim kiêu hãnh của một công chúa, điều đó làm cô khó chịu. Cô muốn tiếp tục đứng lên và trả thù những kẻ đã gây ra thất bại đó cho cô. Ann thầm nghĩ, chắc rằng chính Yui là kẻ gây ra thất bại đầu tiên, làm cho cha phát hiện ra chuyện giữa cô và Nanabi, và chính cha là kẻ đã khiến cô mất đi Nanabi, còn cả kẻ áo đen đã cướp đi Nanabi của cô nữa. Tất cả, cô sẽ trả thù tất cả và lấy lại những thứ thuộc về mình, khôi phục lại lòng tự trọng của Ann Hiraishi. Suy cho cùng, cô là công chúa của Kanto. Và cô muốn gì thì cô phải có bằng được.

Ann chìm dần vào giấc mộng cùng với ý nghĩ báo thù. Trước khi thiếp đi, cô nghe thấy tiếng thét quân lính của kẻ tóc vàng ngu ngốc, tiếng vó ngựa và tiếng người dân bên đường thì thầm.

“Ngu ngốc..”

Nanabi đáng yêu của cô liệu có tha thứ cho cô và chờ đợi cô không? Ann nhanh chóng mất đi toàn bộ nhận thức với thế giới bên ngoài và chìm vào cơn mộng mị.

[…]

Đằng sau tòa dinh thự đồ sộ của Mizushima là cả một vườn hoa anh đào. Bây giờ đang là mùa xuân, mùa mà hoa anh đào nở rộ và đẹp nhất. Shirou đứng dưới gốc cây anh đào lớn nhất trong vườn, chờ đợi một cơn gió tới. Bữa tiệc đã tan khá lâu, ngay sau khi người ta phát hiện ra Ann công chúa rời thành, làm điệu nhảy của anh và Mishiko phải dừng lại. Shirou chán nản. Nhướn mắt nhìn những cánh hoa rơi, anh giơ tay đỡ lấy một cánh hoa anh đào mỏng manh rụng xuống. Cánh hoa anh đào hồng phớt xinh đẹp vừa mới thoáng chạm vào lòng bàn tay Shirou đã nhanh chóng lụi tàn, chỉ còn lại một lớp bụi nhỏ bám lại. Anh mỉm cười.

“Nói cho cùng thì.. yêu quái.. vẫn chỉ là yêu quái mà thôi.”

Siết chặt nắm bụi anh đào trong tay, anh áp nó vào lồng ngực mình. Đám bụi lách qua kẽ hở của ngón tay, quyện vào làn gió bay đi. Shirou chỉ còn cảm thấy trái tim đang đập dưới lồng ngực của mình. Nhịp tim chậm rãi, lạnh lẽo. Trái tim của một con quái vật.

“Ta không thể chọn người sinh ra mình, thật đáng tiếc.”

Nắm bụi hoa anh đào theo gió vụt lên cao, rồi tản ra xa, xa mãi, nhưng vẫn không thể vượt qua bức tường của dinh thự Mizushima. Nó đã bị nhốt bởi những bức tường cao ngất ngưởng, xây vô cùng kiên cố bởi máu và xương của người dân đất Kanto.

Mặt trời ở trên cao chiếu xuống, soi sáng mọi nơi.

Dưới gốc cây anh đào, một thiếu niên trẻ tuổi vận bộ đồ xanh lam đang đứng thẳng ngắm hoa anh đào nở. Đôi mắt của thiếu niên ấy màu đỏ máu. Chợt, một con vật đen sì lông lá chạy vào trong vườn và nhảy lên vai vị thiếu niên nọ.

Hồ Yêu đại nhân..”

—–End Chap—–
=====================================
Sến đúng không? Bựa đúng không? =))
Đừng lo, chap này chưa là gì. Còn chap sau, chap sau nữa, chap sau nữa nữa,…

 

[Fiction][Hồ Yêu] Chapter 4


Chap 4:

[ … ]

“Kyuubi … Kyuubi…”

Cậu bé tóc vàng ôm bó hoa to reo lên một cách thích thú. Bên cạnh đó, cậu bé tóc trắng khẽ mỉm cười. Cái cau mày thường trực như giãn ra trên gương mặt nghiêm nghị của người thiếu niên rành đời.

“Em sẽ bị sâu cắn nếu cứ hái hoa một cách vô tội vạ đấy, Nanabi!” Cậu châm chọc, khóe miệng nhếch lên khi thấy cậu nhóc tóc vàng lườm mắt nhìn mình.

“Kyuubi!!” Nanabi kêu to giận dỗi, bước nhanh về phía trước bỏ mặc cái kẻ tóc trắng đáng ghét kia.

“Được rồi, anh xin lỗi mà ~” Kyuubi lẽo đẽo theo sau. Cậu cố nín cười hết mức có thể bằng cách bịt miệng mình trước khi phun ra tràng cười “nham nhở” theo cách nói của Nanabi.

”Nhưng bây giờ đã muộn rồi…” Cậu ngước nhìn bầu trời đang chuyển dần sang màu tía. “Chúng ta phải về nhà trước khi mặt trời lặn”

“Thế mai chúng ta sẽ đến nơi khác chơi tiếp chứ ?!” Nanabi hỏi, đầy trông đợi.

“Dĩ nhiên là … được.”

“YATTA!! Kyuubi là tuyệt nhất !!”

Ánh chiều đổ lên mái tóc trắng màu cam nhạt. Kyuubi đưa tay nắm lấy bàn tay lấm lem đất cát của cậu nhóc tóc vàng bên cạnh, khẽ thì thầm …

“Dù bất cứ chuyện gì xảy ra … ta vẫn không thay đổi quyết định của mình, em trai.”

[ … ]

Đau rát, cái đau như hàng ngàn mũi kim châm vào người, tiếp đó là cảm giác lạnh buốt, sự tỉnh táo trở về cơ thể. Mi mắt cố gắng mở ra, ánh sáng tràn vào khiến đôi mắt xanh nheo lại theo phản xạ.

“Au…!!” Nanabi khẽ rên rỉ khi vị giác cảm nhận được mùi tanh của máu trong khoang miệng mình. Mặn chát, tanh tưởi. Hẳn đây là kết quả của việc xuất huyết bao tử .

“Miko-sama, nó đã tỉnh.”

Một tên lính xấu xí, cậu vừa chống tay nhỏm dậy vừa xem xét mọi chuyện xung quanh. Bây giờ cậu mới nhìn kỹ hơn nơi mình bị giam. Sàn đá lạnh khô cứng giữa mật thất tối tăm âm u chỉ thắp một cây đuốc trên cao. Bên phải có hai giá đặt giao, kiếm, kềm, xích và một số dụng cụ sát thương mà cậu không biết tên. Bên trái cậu, gần bức tường cũ ẩm mốc sậm màu vì ngấm nước lâu ngày, đôi chỗ còn đầy những vệt máu khô, cáu bẩn. Xác người đàn ông bị treo hổng chân, hai tay bị trói chặt bằng dây thừng, khắp nơi trên cái cơ thể xám ngoét nứt toét ra, nhung nhúc sâu giòi ngổn ngang trên ấy.

Càng nhìn càng ghê sợ, Nanabi nhanh chóng dứt mắt ra khỏi chúng, cậu quay về nơi cái tên xấu xí lúc nãy.

Sau lưng hắn là một cô gái trẻ, trông chừng mười bốn hay mười lăm tuổi vận một bộ hakama trắng đỏ đặc trưng của các miko. Gương mặt tuy thanh tú nhưng đường nét lại sắc sảo đến kỳ lạ.

“Có chuyện gì thế? Tiếp theo sẽ là ngươi đấy, tiểu yêu hạ cấp”

“Chết tiệt!! THẢ TA RA !!!!!!” Cậu hét lớn, ngay sau đó đã phải hối hận vì lá bùa to ở giữa ngực mình.

“Đau …”

Cậu lùi về phía sau, sát góc tường sau lưng. Ngay lập tức, cậu nghe tiếng vút xé gió và một bên mặt đau như cắt.

Nữ miko vẻ ngoài đoan chính đang ve vuốt sợi dây roi dài có ngâm bùa phép trước đó.

Vút!! Vẫn là âm thanh lúc nãy.

“A! AAA” Nanabi hét lên đau đớn khi những vết cắt mới chồng lên các vết thương cũ. Tên lính xấu xí thô kệch tiến đến gần Nanabi, đá thốc vào ngực, đau điếng, cậu gần như tắt thở sau cú đá. Hắn giẫm mạnh vào lồng ngực cậu, đè nghiến xuống, bên cạnh đó nữ pháp sư lấy trong tay áo ra một tép bùa nhét vào miệng ép cậu phải nuốt rồi đọc chú.

“Xong rồi.” Cô gái đứng dậy.

“Nhưng thưa miko-sama … nó vẫn còn sống..”

“Hai giờ nữa nội tạng hắn sẽ tan biến theo lá bùa đó.” Cô miễn cưỡng giải thích. Bước đến bên chậu nước đã chuẩn bị trước đó rửa tay thật sạch, cô quay sang tên lính dặn dò.

“Nói với thị nữ đem một bộ yukata sạch sẽ đến phòng ta. Nhanh đi, ta muộn mất”

“Vâng thưa miko-sama”

~*~

Buổi tiệc lớn tiếp đón các vị khách đến từ Kyushu hóa ra lại không khó khăn cho lắm. Mọi người vẫn vui vẻ đi lại và trò chuyện một cách bình thường. Không cần phải nói, họ luôn tránh đề cập đến những vấn đề liên quan đến chiến tranh.

Kyuubi hững hờ nhìn ra ngoài cửa sổ. Đã bước sang đầu đông. Tuyết rơi nhiều, những bông tuyết trắng nhỏ lẫn vào bóng đêm. Buổi tiệc này đối với anh thật nhàm chán.

“Anh ổn chứ ?” Akari quay sang hỏi, hướng ánh mắt đầy dò xét về phía Kyuubi dù không quan tâm mấy đến vị “huynh trưởng” vô vị này. Tuy vậy, từ khi rời khỏi quán trọ đến giờ thái độ của Kyuubi có gì đó rất lạ, khiến cô không thể không tò mò.

“Ổn.” Anh đáp, đưa ly rượu lên nhấp một ngụm. Vẻ mặt Akari đầy nghi ngờ, cô dùng tay vuốt lại mấy nết gấp trên tay áo. Thật ra tay áo cô không nhăn gì, chỉ là làm kiểu cho có, vậy thôi.

Kyuubi lúc này tựa hẳn người về phía sau, mắt nhắm nghiền. Trông qua thì có vẻ như anh đang say rượu nhưng thực chất thì anh đang cố phân loại trong trăm ngàn mùi khó ngửi ở đây để tìm em trai mình.

Gần đó, con vượn đen ma quái mắt đỏ như máu nhanh chóng lách người qua khỏi đám đông đến dưới chân cậu thanh niên mắt xanh lục bảo. Nó co người, nhảy tót lên vai, ôm cổ cậu.

“Cho ta xem mi đã thấy những gì …” Giọng nói lạnh đến gai người.

“Xin lỗi! Shirou-sensei…”

Mishiko bước vội đến chỗ cậu, tay chỉnh lại mép áo cho gọn gàng. Ánh mắt cô có hơi kinh ngạc khi thấy con vật đen trên vai Shirou.

“Không sao.” Cậu cười. “Khi nãy anh có đến điện thờ đón em …”

“Um… lúc đó em có xuống kho lấy đồ … Xin lỗi”

Mishiko giải thích, cô vẫn nhìn con vật một cách đề phòng.

~*~

Cậu cảm thấy cơ thể mình như tan ra. Cơn đau ở ngực dường như lấy đi mọi sức lực của cậu. Đôi lúc, dường như tai cậu nghe thấy có tiếng động bên ngoài, cậu loáng thoáng nhận ra tiếng nhạc vọng đến từ buổi tiệc. Mừng rỡ, cậu gọi Kyuubi. Nhưng chẳng có gì đáp lại cậu ngoài âm thanh ồn ã nơi bữa tiệc kia. Cậu rơi vào trạng thái mộng mị, mê sảng, chìm trong những mảnh ký ức ập về, vui vẻ, đau thương, chập chờn như tuyết đang rơi giữa trời. Cậu rất sợ khi Kyuubi đến cứu mình mà cậu lại không tỉnh táo, cậu sợ mình không nghe thấy anh, nên cố gắng lưu giữ chút ý thức còn sót lại. Cậu đã chờ rất lâu. Có thể với người khác đây chỉ đơn giản là vài giờ, nhưng với cậu nó thật sự rất lâu, rất lâu trong hầm ngục đang làm đau cả thể xác lẫn tâm hồn cậu.

Tuy là vậy, cậu biết rằng sự chờ đợi của mình không phải là mãi mãi …

Có tiếng phá cửa, tiếng chân người bước nhanh về phía cậu. Nanabi nhào người trên sàn, dùng hết sức bò về nơi phát ra tiếng động. Một chuỗi im lặng kéo dài.

“Ky… Là Kyuubi phải không ? Là anh phải không ??” Nanabi cất tiếng, đôi môi nứt nẻ của cậu không ngừng lắp bắp.

Ngập ngừng.

“Phải.”

Dường như nhận ra được người đứng trước mặt mình đang nhăn mày, Nanabi khẽ hỏi.

“Tại sao thế? Kyuubi … Anh đang đau lòng a?”

“Không.”

Kyuubi tránh ánh nhìn của cậu, giọng lạc cả đi.

“Vì anh không thể khóc … nên em đã luôn khóc thay anh…”

“…”

“Bây giờ thì em không thể giúp anh nữa …Daijoubu, ganbante neh!”

Kyuubi ôm cậu vào lòng, vỗ về. Cậu nhắm mắt, vô thức.

Giây phút giọt nước mắt đầu tiên của Cửu Vỹ yêu hồ rơi trên má cậu, Nanabi biết rằng kiếp này mình sẽ mãi mãi không bao giờ tỉnh lại nữa.

 

End chap 4