[Fictions][Đại Khuyển Quốc] Chap I – Part 2


Part 2:

Không lâu sau khi thái tử đại nhân đến, mọi người đã được kéo từ sân rồng vào triệu kiến ở điện chính của Thái Tử Cung. Tất cả, có nghĩa là toàn bộ gia nhân gia súc cho đến các vị đại nhân của chúng ta. Gia nhân gia súc bình thường được an bài vào từng vị trí thích hợp trong cung thái tử, giống như kiểu tận dụng hết sức nhân lực được cung cấp. Riêng các đại nhân thì được mời đến tậm Tử Tâm Điện để.. nói chuyện.

Bước vào Tử Tâm lúc này, điều đầu tiên chúng ta có thể phát hiện ra..

Không khí trong điện rất là trầm mặc.

Ở phía trên cao là thái tử mặc hoàng y lấp lánh, tóc bạch kim búi cao, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua từng khuôn mặt phía dưới. Chếch sang bên trái, hai người cũng tóc bạch kim ngồi trên ghế khảm ngọc trai, một nữ nhân xinh đẹp mặc đồ trắng, tóc bới cao, buộc gọn gàng, đôi mắt màu hổ phách thường xuyên liếc liên láo khắp phòng, đuôi mắt tỏa ra sát khí không lờ đi được. Bên cạnh nàng, thiếu niên nhỏ nhắn xinh xắn lười biếng dựa lưng vào ghế, hai chân vắt chéo, tay cầm cuống táo treo lửng lơ trên miệng, thỉnh thoảng mới ngửa cổ lên cắn một chút, nhấm nháp như thể động vật gặm nhấm chúng ta thường gặp. Tuy nhiên, đôi mắt hổ phách của thiếu niên lại không chút lười biếng mà cứ liên tục nhìn chằm chằm về phía đối diện.

Đối diện hắn là ba mỹ nam nhân tóc đen dài đang ngồi rất an nhàn. Người ngồi gần với thái tử nhất mặc y phục màu lam, da trắng như tuyết, búi cao, thần thái tự nhiên, đôi mắt nhắm nghiền, có vẻ rất thoải mái mà thưởng thức không khí trong phòng, cứ như thể không cảm giác được sát khí từ mỹ nữ đối diện. Buồn cười một điều là tay của người này lại đang siết chặt tay người bên cạnh, đầu ngón tay thon mảnh của hắn nghiến lấy tay người kia mạnh đến mức trắng bệch, chỉ liếc qua cũng biết hắn đang dùng sức. Cạnh hắn, nam nhân trang phục màu trắng sắc mặt tái mét, thường xuyên toát mồ hôi, thỉnh thoảng lại đưa tay sang cố gắng gỡ bàn tay đang ghì lấy mình trong vô vọng, tiếp đến là quay sang người bên cạnh (phía còn lại) cầu cứu.

Ngồi ngoài cùng, tất nhiên là nam nhân mặc đồ đen, vẻ mặt thoải mái, ngồi nghiêng người về phía nội điện, thực chất là chăm chú xem kịch hay, hai kẻ bên cạnh hắn đang hết sức dày vò nhau, hắn thích thú ngồi nhìn tiêu khiển trong lúc trầm lặng chán ngắt này.

Thời gian trôi qua khá lâu, tính cũng đến gần một khắc, thái tử mới bắt đầu cất lời.

– Độc Phong, muội nói, chuyện này là thế nào?

– Huynh, ngươi muốn lấy Phong Nhật Mộ về làm phi? – Rất nhanh chóng, mỹ nữ tóc trắng đi thẳng vào vấn đề.

– Phụt!

Thái tử còn chưa phản ứng đã thấy có người thể hiện thái độ. Chính là kẻ mặc đồ đen, tâm tình vốn không thoải mái, vừa thò tay xuống nhón lấy cóc trà để bên cạnh uống vào, bỗng nhiên nghe tên người thân mình bị xuyên tạc, đương nhiên bất ngờ mà phản ứng.

– Nhóc thối, thái độ của ngươi là có ý gì?

Mỹ nam nhân tóc bạch kim thích táo lên tiếng, sắc mặt xấu đến thậm tệ. Chẳng phải chính hắn thông báo rằng thái tử muốn lấy vợ sao? Gì mà bỗng nhiên lại tỏ vẻ như mình không biết thế?

Trong lúc áo đen còn đang bận ho khụ khụ sặc nước, áo lam đã từ tốn mở miệng.

– Tên nàng là Nhật Mộ Li.

– Nhật Mộ? Chẳng phải các ngươi mang họ Phong?

Mỹ nữ Độc Phong nhanh chóng hỏi lại, nhíu nhíu mày tỏ vẻ nghi ngờ.

– Nàng tên là Nhật Mộ Li.

Áo lam vẫn rất cẩn trọng, nhàn nhã cười nói. Bên cạnh hắn, mặt áo trắng bắt đầu trắng bệch, có chiều hướng sắp rụt hết đầu cổ chân tay vào trong quần áo, triệt để hủy đi sự hiện diện của mình.

Chỉ tiếc, sự hiện diện của hắn trong mắt ai đó quá nổi bật, nổi đến mức không lẫn đi đâu được.

– Đại huynh, ngươi đang làm gì vậy?

Bên cạnh hắn, một kẻ mặc đồ đen vờ ngốc, “ù ù cạc cạc” nhẹ nhàng hỏi.

Hắn thầm nhủ trong lòng, thôi rồi, nhóc này đã phát hiện, ta hết nước trốn tránh, sau đó cười hà hà, duỗi người ra một cách thoải mái, sau đó hòa nhã cười nói rất to.

– Ha ha, trời thật nóng, hách..

Giọng hắn trước đây vốn thanh thanh, mảnh mảnh, nhẹ nhàng êm dịu đến không ngờ, tuy nhiên vào giờ phút này, khi nó vô tình vang lên trong không khí “ấm áp” của Tử Tâm Điện, bỗng nhiên, giọng nói đó trở lên vang và chối tai đến mức nào..

– Ngươi.. Phi Lai Lãng Nguyệt?

– Ách..

Hắn giật mình, theo bản năng phát ra tiếng kêu vô tội. Nghiêng đầu về bên trái, hắn chăm chú quan sát kẻ đang ngồi trên ghế cao kia. Quái, hắn sao biết?

Phong Đa Tình vô cùng mất tự nhiên nhìn lên.

Phi Lai Lãng Nguyệt, một trong vô số cái tên mà hắn sử dụng. Hắn là gian thương, hắn lừa hàng hóa, lừa tiền, lừa cả tình của con nhà người ta, vậy nên đương nhiên không thể nghênh ngang đi lại chỉ với một cái tên và một khuôn mặt. Hắn đổi tên, thậm chí dịch dung, thực hiện bao cuộc trao đổi.

Chỉ là.. cái tên này có chút đặc biệt hơn những tên khác.. Tên này, là danh hiệu đầu tiên hắn nghĩ ra.. Chính là danh hiệu đi kèm với mặt thật của hắn.

Tại sao cái tên thái tử kia lại biết cơ chứ?! Hắn vò đầu bứt tóc, trong đầu cố gắng lục soát lại xem, trong vô số người hắn lừa phỉnh, phải chăng đã có tên thái tử kia..

Tìm lượt một, không có.

Tìm lượt hai, không có nốt.

Tìm lượt ba, ách.. Tóc trắng mắt hổ phách.. không thấy.. hắn không phải chủ thương nào mà Phong Đa Tình từng giao dịch cả..

Chủ thương.. Không phải chủ thương.. thì còn người hầu, kế toán,..

A!!

Phong Đa Tình cuối cùng cũng vỡ lẽ, oán hận nhìn lên Thái tử.

Thái tử ở trên cười thầm trong bụng, bây giờ mới nhớ ra sao, hôm đó ta thấy ngươi rất hùng hổ trao đổi, những tưởng ngươi sẽ không để ý đến mặt của gia nhân, ai dè.. Xem ra cũng có chút ý thức tự bảo vệ bản thân. Bản thái tử, duyệt!

– Ngươi quen biết Thái tử? – Vô Tình thì thầm.

– Không hẳn.. Ta từng gặp hắn trong lúc lừa chủ hàng ép giá.. Mới cỡ trăm mét lụa a.. – Đa Tình đau xót mở miệng thanh minh, thanh âm cao vút.

Phía trên, Thái tử ngồi ngắm nhìn mấy anh em bên dưới thì thầm, hài lòng vừa đủ. Trở về với chuyện chính, hắn hình như vẫn chưa biết hôm nay mình bị gọi ra đây là gì. Lập tức nghiêm túc trở lại, hắn hỏi, miệng có chút cười cười. Và cũng vì thế, bên dưới được một trận lạnh sống lưng.

– Độc Phong, mới nãy muội nói gì?

– À.. Huynh, ngươi.. có phải đã từng nói sẽ cưới Nhật Mộ Li về làm thái tử phi?

Độc Phong nãy giờ bận quan sát khuôn mặt Phong Đa Tình đổi trắng thay xanh, bị nhắc đến đột nhiên có giật mình một chút, nhưng sau đó lại tỉnh táo mà đưa ra vấn đề.

– Vậy Nhật Mộ Li là ai?

Thái tử hỏi, vẫn nhẹ nhàng mà nghiêm túc.

Không khí bỗng lạnh đi đáng kể. Đặc biệt là xung quanh kẻ mặc áo màu lam, không khí dường như đã quá âm 10 độ C..

– Thái tử, ngài có phải vừa nói, không biết Nhật Mộ Li là ai?

Phong Lãng Tử, ngoài cười trong không cười, hiền hậu hỏi.

Một cái chầm chậm gật đầu kèm theo nhíu mày của người ở trên.

Một giây.

Hai giây.

Ba giây.

– Phong Đa Tình.

Giọng lam y nam nhân lãnh khốc đến tàn bạo.

– Vâng.. hài nhi có mặt..

Một con cáo con ủ rũ cúi đầu, tiến lại gần lam y nhân, hàng mi khẽ động thể hiện sự buồn bã. Ô, chết rồi, chết chắc rồi..

– Giải thích cho ta, chuyện này là sao?

Vẫn là một khúc trầm mặc, Phong Vô Tình cúi đầu xuống ngắm lá trà đang trôi, Độc Phong ngẩn ngơ ngẩng đầu ngắm xà nhà, Nhất Li Dạ Xoa vui vẻ vắt chân ngồi gặm táo, Thái tử chống tay cúi xuống nhìn thích thú, Phong Lãng Tử miệng nhoẻn cười ngây thơ..

Phong Đa Tình nín lặng, thầm khóc: Ông trời, giải thích giùm con..

Tiếc thay: Đây là nghiệt do ngươi gây ra, tự chịu đi! Trời lạnh lùng phán.

– Phụ thân, là kẻ đưa cho hài tử lệnh bài thái tử.. Hắn nói thích Nhật Mộ tỷ.. Hắn hẳn phải là thái tử..

Phong Đa Tình chầm chậm nhả lời vàng ngọc.

– Ngươi nghĩ kẻ cầm lệnh bài thái tử là Thái tử? – Thái tử nhướn mày, hóng hớt.

Xùy, chẳng lẽ ăn mày cầm được lệnh bài thái tử chắc? Ngươi nói nghe hay ghê gớm – Phong Đa Tình oán hận thầm nghĩ. Ngược lại, Phong Vô Tình – vốn không còn đủ sức tin tưởng vào lời Phong Đa Tình nữa, liền quay sang chất vấn bên đáng tin hơn.

– Thái tử nói vậy là có ý gì?

– Ý ta là, lệnh bài thái tử cũng có lúc đưa cho người khác mượn.. – Thái tử mỉm cười ý nhị.

~~~~ Flash back ~~~~

Điện thái tử, mấy ngày.. ừm, không phải, là khá lâu trước.

– Trấn Viễn tướng quân Di Lặc xin tham kiến thái tử!! – Tiếng lão thái giám lanh lảnh bên ngoài.

Víu! Bốp!

Từ bên trong điện, một cuốn binh thư văng ra, “tình cờ” thế nào lại văng trúng đầu lão thái giám. Còn tình cờ hơn nữa, cây gậy trúc thần thánh – thứ mà Trấn Viễn tướng quân Di Lặc hiện đang dùm tạm thay cho gậy trấn yêu dát vàng bị gán ở lầu xanh của mình – cũng “vô tình” lia đốt thứ hai của mình vào gáy của lão thái giám. Kết quả à? Lão thái giám gục xuống, ngất bất đắc kỳ tử, không cục cựa thêm được chút nào nữa.

Cẩn thận đem đầu gậy chọt chọt lão thái giám thử xem lão còn động đậy không, Di Lặc đứng ngoài gọi với vào.

– Thái tử à, ngài hình như mạnh tay quá, lão ngất thật rồi.

– Ngươi câm!! Lão lắm miệng, cho ngủ một chút là còn nhẹ! Ta đau đầu muốn chết rồi!

Thái tử đại nhân Khuyển Dạ Xoa ngồi trong điện, một tay day day trán, tay kia đang lật từng tờ, từng tờ trong cuốn binh thư. Hai bên của bàn, bốn chồng binh thư dày cộp được tỉ mỉ xếp lên cao như núi, tưởng chừng chỉ động một cái lập tức có thể đổ rầm xuống, đè chết người bên dưới.

Di Lặc tiến vào, thương cảm nhìn.

– Ngài.. ở đây bao lâu rồi?

– Năm ngày! – Khuyển Dạ Xoa cáu gắt. Sắp phát điên lên rồi!!

– Ngài đã làm gì mà để bị phạt thế này cơ chứ?! – Di Lặc đưa tay áo lên vuốt vuốt mũi, nhìn có vẻ như hắn đang thương tâm khóc cho thái tử, nhưng thực chất là đưa tay bịt mũi. Thật là, cái tên cẩu thái tử này, mấy ngày nay chẳng lẽ hắn không tắm hay sao, hôi như quỷ!!

– Di Lặc à.. ta muốn ra ngoài.. Ta không muốn sống ở đây nữa.. Họ đang tra tấn ta a..

Khuyển Dạ Xoa ôm đầu rên rỉ, cuốn binh thư gập đôi úp lên đầu hoàn hảo tạo hiệu ứng thê thảm. Mái tóc thái tử rối bù, hậu quả của việc gãi đầu gãi tai chán nản mấy hôm nay. Thêm nữa, hai bên mép có vết trắng trắng viền viền, chứng tỏ cho việc ngủ gà ngủ gật ngủ liên tục do chán đọc sách lâu ngày tạo thành.

Di Lặc được thể lại lùi xa mấy bước, nâng ống tay áo “xót thương”.

– Tháo.. nhầm, Thái tử à, thần cũng muốn giúp ngài lắm.. Thế nhưng.. lệnh là của Hoàng thượng ban, thần có trăm cái đầu cũng không dám kháng chỉ a..

– Di Lặc!! Ngươi là tướng của ta! Do ta đề cử! Ngươi chẳng lẽ thấy ân nhân của ngươi bị hành hạ mà không thấy đau lòng sao!! – Khuyển Dạ Xoa đau đớn gào to.

– Thần quả thực lòng đau như cắt – Di Lặc làm bộ ôm tim, ống tay áo không ngừng vuốt mũi, mặt nhăn nhó – Tuy nhiên thánh chỉ không nên kháng, kẻo lại khổ cả đôi ta a..

ỤA!!

Thái tử đang gào khóc, bỗng nhiên nghe Di Lặc nói đến cả đôi ta liền không tự chủ nôn ọe.

– Uy, ngài không cần phải khinh bỉ ta đến thế chứ! Ta chính là mỹ nam nhân triệu người ngắm tỷ người mê đó a!

– Ta phải nói ngươi tha cho ta mới đúng, ta chính là kẻ duy nhất bình thường trong đám đó đấy!!

– Uy..

Hai người một chủ một tớ cứ như thế mà bắt đầu đôi co. Sau một hồi cãi vã..

– Di Lặc, tóm lại là hôm nay ngươi đến đây làm gì? – Thái tử chán nản dùng bút gãi đầu, hỏi.

– Thần đến là để thỉnh cầu thái tử ngài cho ta mượn lệnh bài thái tử một chút. – Di Lặc giờ đã bình tĩnh trở lại, ống tay áo che mũi, cẩn thận nói.

– Lệnh bài thái tử? Mượn làm gì? – Khuyển Dạ Xoa nhíu mày.

– Là việc này.. – Di Lặc làm bộ thần bí, tiến lại gần. Hai người bắt đầu trao đổi.. thì thầm, xì xầm..

– Ai.. Thì ra là vậy.. – Thái tử tỏ vẻ hiểu biết, cái đầu gật gật, sau đó liền móc trong túi ra chiếc lệnh bài vàng đáng giá – Được thôi, ta cho ngươi mượn, với điều kiện..

Thái tử cười nham hiểm, còn Di Lặc thì toát mồ hôi.

Chuyện sau đó, được thái tử cắt bớt, tầm trăm từ rút còn một hai từ.

~~~~ End Flash Back ~~~~

Thái tử kể xong câu chuyện của mình, mỉm cười nhìn xuống, chợt nhận ra rằng hình như có kẻ không hài lòng với câu chuyện của mình. Điển hình như Độc Phong, mắt rực lửa như có nham thạch bên trong đang đợi thiêu chín ngài, miệng gầm gừ không yên. Hay như Nhất Li Dạ Xoa, ôm mặt lắc đầu một cách thất vọng. Hoặc là bên nam nhân mặc áo xanh, miệng cười mà sát khí không ngớt tỏa ra, đã vậy còn một đoàn oán thán phía sau từ nam nhân áo đen và áo trắng.

Thái tử đại nhân bỗng toát mồ hôi.

– Ta.. ta nói gì sai à? ><

Thái tử lắp bắp.

– Lại còn không.. ư ư.. ngươi hại ta rồi.. – Phong Đa Tình ở dưới rên rỉ, gục đầu vào vai Phong Vô Tình mà giả khóc. Phong Vô Tình ngược lại mặt rất bình thường, tuy nhiên nếu ngươi là người trên giang hồ chắc sẽ biết Ma giáo giáo chủ chỉ khi làm mặt lạnh lùng mới gọi là bình thường, còn nếu như mặt thể hiện bình thường có nghĩa là cực kì tức giận. Bên cạnh hai đứa Đa Tình và Vô Tình, một Phong Lãng Tử vô cùng trấn tĩnh, tay cầm ly trà đáng lẽ ra phải nóng hổi, giờ thì đông đá vô cớ.

– Vậy.. ý ngài là vị Trấn Viễn tướng quân Di Lặc đó mới là người hỏi cưới Nhật Mộ Li?

Phong Lãng Tử nghiêng mặt hỏi.

– Chính xác.

Thái tử gật đầu.

– Vậy chúng ta xin phép – Phong Lãng Tử dường như chỉ cần có vậy, lập tức đứng lên, hành lễ một chút rồi đi nhanh ra ngoài chẳng chờ cho phép. Hai đứa Phong Đa Tình, Phong Vô Tình vốn đang oán thán ôm nhau, thấy phụ thân đi rồi cũng lập tức vút theo. Cả ba đến nhanh mà đi cũng nhanh, chớp mắt đã không thấy đâu, bỏ lại ba anh em họ Khuyển ngơ ngác, sau đó..

– Hỗn láo!! Trước mặt thái tử mà dám bỏ đi không xin phép như vậy! Thật không thể tha thứ được! Phải trừng phạt chúng!

Đây là Nhất Li Dạ Xoa đang nổi nóng.

– Huynh, tại sao huynh có thể đem lệnh bài thái tử đi cho linh tinh như vậy!!

Đây là Độc Phong Dạ Xoa đang cực kì bức xúc chất vấn anh trai mình.

– Uy, ta đâu có đem cho, là mượn, cho mượn thôi!!

Đây là thái tử Khuyển Dạ Xoa mới nãy còn điềm tĩnh, giờ toát mồ hôi hột trước sự lấn át của em gái. Cả ba người náo loạn hồi lâu, ầm ĩ cả điện chính.

Ba anh em họ Khuyển có lẽ còn ồn ào tiếp, nếu như không nghe thấy một giọng nói nhỏ nhẹ.

– A.. Cho hỏi.. đây có phải cung điện Khuyển Quốc không?

Đứng trước cửa điện chính, một thiếu nữ đẹp tựa thần tiên trên trời, khuôn mặt trái xoan thanh tú, nước da trắng hồng mịn màng, đôi mắt đen láy, lấp lánh tựa ánh sao trên trời, sống mũi thẳng tắp, đôi môi hồng cánh đào mấp máy, thêm mái tóc đen dài buông thả phía sau, vấn vít với dải lụa hồng trên áo khiến cho nàng như bước ra từ trong tranh..

Tất cả nam nhân trong căn phòng đều há hốc miệng, không kiềm chế được rỏ nước dãi..

Nói nam nhân, nghĩa là bao gồm cả quân lính, lính gác, thái giám và thậm chí cả thái tử Khuyển Dạ Xoa và thái bảo Nhất Li Dạ Xoa..

Chỉ còn Độc Phong Dạ Xoa, nữ nhi duy nhất trong căn phòng còn tỉnh táo.

– Cô là ai? Tại sao vào được đây?

Trong lòng Độc Phong dấy lên lo lắng. Người này là ai, tại sao vào đây dễ dàng đến vậy, thậm chí còn không ai phát hiện ra hành tung của cô ta. Đến cả đám Phong Đa Tình Phong Vô Tình còn bị chặn lại, nàng ta sao có thể vượt qua được bốn lớp tường thành, sáu hàng cấm vệ quân mà vào điện chính được chứ? Người này.. quả thật không tầm thường, phải cẩn thận.

Trong lúc Độc Phong đang vô cùng thận trọng đánh giá đối phương như thế, mục tiêu bị Độc Phong đánh giá lại mỉm cười, vô cùng ngây thơ mà đáp lại:

– A, thất lễ, ta là Nhật Mộ Li, vợ chưa cưới của Thái Tử. Ta tới đây theo lời nhắn của Phong Đa Tình, về chuyện kết hôn. Cho ta hỏi thái tử hiện giờ đang ở đâu?

Thái tử Khuyển Dạ Xoa lúc này đang u mê, đột nhiên nghe thấy mỹ nhân nhắc đến mình, lập tức tỉnh mộng, hai tay nhanh chóng đưa lên quệt quệt dãi, sau đó… nhanh như chớp lao đến, nắm tay mỹ nhân, làm cái việc mà.. ừm, dân gian nó gọi là… là .. là.. cái gì ấy nhỉ?

À, tỏ tình.

– Ôi, mỹ nhân à, từ thuở cha sinh mẹ đẻ tới giờ, ta xin thề chưa từng thấy ai đẹp như nàng. Nàng là thần, là thánh, là chủ nhân của lòng ta. Ta, thái tử của Đại Khuyển Quốc, Khuyển Dạ Xoa, xin thề sẽ yêu nàng cả cuộc đời này. Liệu nàng có cho ta vận may được làm người nâng khăn sửa túi.. ấy lộn, làm quân tử đứng bên bảo vệ nàng cả đời này?

Mặc dù tấm chân tình của thái tử là thật, dù lời tỏ tình của ngài là thật, dù nước dãi và cặp mắt lấp lánh khi thấy gái đẹp của ngài là thật thì có vẻ như cũng không lay động được lòng mỹ nhân, bằng chứng là..

– X.. Xin lỗi, ngài.. là thái tử sao? – Nhật Mộ Li hơi lùi lại phía sau, chân mày hơi cau lại – Nhưng.. người ta gặp hôm trước..

– Nhật Mộ tỷ!!

Nhật Mộ Li chưa kịp nói dứt câu đã thấy một bóng trắng nhảy từ ngoài vào, chen giữa Nhật Mộ và thái tử. Chân mày hơi nâng lên một chút, Nhật Mộ vui mừng bước tới, kéo kẻ mới tới lại mà thơm má hắn một cái:

– Đa Nhi!!~

Cả bốn người còn lại trong phòng đều đen mặt.

Khuyển Dạ Xoa đen mặt: “Mỹ nhân a, sao nàng lại hôn hắn?” khóc trong lòng.

Nhất Li Dạ Xoa đen mặt: “Đồ sao chổi, vừa mới đi sao đã lại tới rồi?!” bực tức kiêm ghét bỏ.

Độc Phong Dạ Xoa cùng Phong Đa Tình đen mặt: “Này, đừng gọi hắn/ta bằng cái biệt danh đó chứ, thật buồn nôn/con nít quá!”

Nhật Mộ Li dường như không để ý đến sự thay đổi thái độ đó của mọi người, vẫn vui vẻ.

– Đa Nhi, đệ tới xem tỷ kết hôn hả?

Phong Đa Tình thoáng chột dạ.

– A.. về vấn đề này.. tỷ..

– Chúng ta nhầm người rồi.

Từ ngoài bước vào, Phong Lãng Tử đi trước, theo sau là Phong Vô Tình. Cả hai dáng vẻ đều nhàn nhã, chẳng bù cho Phong Đa Tình chạy hụt hơi đuổi theo Nhật Mộ Li. Phong Đa Tình vừa thấy cha mình lập tức ăn vạ.

– Phụ thân ~~ Ta biết lỗi rồi ~~

Phong Lãng Tử hiện vẫn còn giận, triệt để phủ định sự tồn tại của Phong Đa Tình. Vô Tình đứng cạnh Phong Lãng Tử, vừa lùi xuống nhường bước cho Phong Lãng Tử tránh cái ôm của Phong Đa Tình, vừa tiện thể đỡ Phong Đa Tình kẻo hắn ngã đập mặt xuống đất. Phong Đa Tình rất không ngoan, mắt thấy phụ thân yêu thương né mình đã đau lòng muốn chết, vừa tiện có Phong Vô Tình làm giẻ lau, liền nhào vào lòng Phong Vô Tình mà khóc, nhìn vô cùng mất mặt. Người ngoài nhìn vào lập tức có cảm giác khinh bỉ.

Triệt để tỉnh bơ hai đứa con yêu dấu phía sau, Phong Lãng Tử cất tiếng.

– Chúng ta có sự nhầm lẫn, người muội kết hôn không phải Thái tử, là Trấn Viễn tướng quân.

Nhật Mộ ngơ ngác. Phong Vô Tình và Phong Đa Tình thì tủi thân lùi vào một góc.

Riêng đám anh em nhà họ Khuyển thì lúc này đang đặc biệt tiếc đứt ruột.

– TBC –
Advertisements

[L-A-S-Y][15/7/2012] Chỉ cần ba người kia còn cố gắng..


Một ngày lo sợ.

Nỗi lo cuối ngày, mệt mỏi muốn chết. Thật khiến cho người khác sợ hãi.

A, Tổng hành dinh InuYasha, thế giới của ta ơi, phải chăng người đang sụp đổ?

Ta không cho phép thế, đương nhiên, vì người là nhà của ta.

Là nơi duy nhất ta cảm thấy mình nên có mặt, mình phải xuất hiện, mình có trách nhiệm với nó.

Là nơi duy nhất ta cảm thấy quan trọng, vĩnh viễn không thể bỏ đi.

Phải, dù đã mấy lần định từ bỏ, nhưng lại chùn bước, vì có một cái gì đó nhói thật nhói trong tim.

Là tình cảm đang gào thét, yêu cầu không được chối bỏ nó.

Ừ, ta yêu dinh. Vì sao. Ta không rõ.

Từ ver một là mái nhà ấm áp..

Nhìn lại ver 1 của tổng hành dinh. Sơ sài, nhưng ấm áp lắm, mộc mạc và hạnh phúc lắm. Vì nơi đó, có những người ta quen, có những người ta cùng sát cánh, những người yêu Inu từ tận đáy lòng, sẵn sàng làm tất cả để Inu trở lên nổi tiếng, và VNS xuất hiện subbox InuFC.

Qua rồi, những ngày đầu ấm cúng.

Ver 2 là ác mộng của ta.

Forever Twins..

Ta đã nói với ngươi chưa? Và liệu ngươi từng để ý? Dibird và Hibird chính là Twins Bird.

Cả Yui và Koyashame – con người đã biến mất ấy.

Tim đau lắm. Vì ngươi rời đi. Đổi kiếp.

*ôm*

Ngủ đi, ngủ ngoan..

An nghỉ vĩnh hằng nhé, Dibird của ta..

Hibird sẽ đi cùng ngươi…

*hôn trán*

Bird Twins.. sẽ đi cùng ngươi.. cùng ngươi tới nơi bình an..

Ta ở lại.. chờ kiếp sau hội ngộ.

Ngủ ngoan. Dibird-chan. Mộng đẹp quá khứ, sẽ mãi đi cạnh ngươi.

Nỗi đau hiện tại, ta sẽ giữ hết.

Ngủ ngoan.

Forever Twins..

Vĩnh hằng hay không vĩnh hằng, tất cả rồi cũng sẽ biến mất. Chỉ mình ta lặn lội, đứng chặn giữa dòng thời gian trôi, muốn lưu lại kí ức và khoảnh khắc về ngươi. Đôi lúc ta buồn chán đến mức muốn gục ngã, đôi lúc chỉ muồn ngồi một góc, nức nở mà đọc lại những dòng kỉ niệm xưa. Xa quá, và đau thấm.

Ta từng rất muốn hỏi, tại sao ngươi phải rời đi? Tại sao ngươi muốn biến mất? Tại sao phải đổi kiếp, chẳng lẽ để cắt đứt toàn bộ liên hệ với chúng ta sao? Vì chuyển kiếp, uống nước quên lãng rồi bước qua sông Nại Hà, ngươi sẽ quên đi mọi chuyện trước kia. Quên đi ta, Hibird của ngươi. Quên đi boss, [Phong] của ngươi. Quên đi chính con người mà ngươi đã luôn thể hiện – kẻ mà ta rất đỗi quý trọng, mến thương.

Ta đã từng cầu, ngươi đừng đi.

Ta đã từng cầu, ngươi hãy cố gắng ở lại.

Cầu nguyện trong tim và không ai nghe thấy.

Gào thét trong lòng, rồi chỉ có mình hay.

Ta lặng lẽ, nhận đao rồi ở lại.

Ác mộng bắt đầu, mà sao ta không dám rời đi.

Vì [Phong], vì Tổng Hành Dinh, vì [Nguyệt], vì cả [Mao].

[Phong] là lchiếc cần câu giúp ta rời khỏi ác mộng. Tổng hành dinh dấu yêu bỗng nhiên thành gánh nặng đè lên vai. [Nguyệt] là liều thuốc giúp ta chống chọi và nâng đỡ nó.

Tưởng như gục ngã mà không gục, tưởng như dứt tình mà không sao bỏ đi.

Có lẽ, ta lưu tình hơn ngươi. Có lẽ, ta không có gan uống nước Nại Hà mà chuyển kiếp. Có lẽ, ta sợ sẽ không nhớ gì cả và vĩnh viễn quên đi.

Không như ngươi, ta muốn tự do, nhưng ta can tâm tình nguyện chịu đựng xiềng xích.

Vì bên trong xiềng xích, là cả những kỉ niệm, những hạnh phúc, những nụ cười, những thành quả lớn lao mà mỗi khi nặng nhọc nhích lên một bước ta lại lấy được. Tìm lại và mất đi, trước kia có lẽ ta sẽ rất sợ hãi hai thứ đó, nhưng giờ, nó thật nhẹ nhàng, thậm chí không đáng làm ta lưu tâm.

Tìm lại – Ta giờ lười biếng, một khi đã để quên thứ gì đó thường rất thụ động, nếu không có ai nhắc nhở ta sẽ không tìm kiếm.

Mất đi –  Mất ngươi, ta đã mất rất nhiều. Nếu ngươi ta còn không tìm lại, vậy đi tìm những thứ khác phỏng có ích? Ta chọn mất. Để cho nó rời đi. Nếu đã không có duyên, xin lỗi, ta không gượng ép.

Cả một ver 2 thiếu đi Dibird, Hibird đã kiệt quệ, mệt mỏi, đau đớn và biến chất rồi.

Con chim sẻ nhỏ bé ngày nào, sớm đã gục chết và đi cùng với bạn của nó, thay vào đó là phượng hoàng lửa rực rỡ, mạnh mẽ và cô độc, khi nhìn thấy ta như vậy, ngươi có hạnh phúc không?

A, ngươi đâu có nhìn thấy, vì ngươi đã rời đi.

Phượng hoàng dù có mọc cánh, nhưng vẫn cô độc.

May cho nó, vẫn còn nhà để về, vẫn còn tổ ấm để nương tựa. Nó chăm sóc cho tổ ấm đó, với xiềng xích vây quanh. Phượng hoàng mạnh mẽ, tự biết giải thoát xiềng xích cho mình. Dây sắt nhẹ dần. Người nó cũng nhẹ. Tự do? Đi kèm là không bến đỗ, mất đi hạnh phúc?

Vì lẽ chi phượng hoàng rời tổ lên trời?

Vì lẽ chi phượng hoàng từ bỏ kiếp hồng trần của nó, biến thân thành thần thú quý giá muôn loài thèm khát?

Có phải, vì trước kia nó quá cô độc, vậy nên giờ muốn làm thần thú, để ai cũng biết nó, để ai cũng thèm muốn mà săn đuổi, cho nó biết tư vị được quan tâm theo đuổi là làm sao?

Nếu vậy thì, cái giá phải trả cũng quá đắt đi. Bị săn đuổi, đương nhiên sớm muộn nó cũng sẽ chết.

Nhưng đối với phượng hoàng, dù chết, nhưng trước đó được quan tâm, liệu có phải đã quá đủ rồi không?

Ta không biết liệu ta có điên rồ như phượng hoàng, đem chính mình ra làm mồi nhử cho quỷ tới cắn xé, hay mang sự nổi tiếng của mình ra để câu dẫn tai họa hay không. Giờ, ta chỉ biết, mình cô độc giống phượng hoàng.

Lặng lẽ đứng sau, chuyên cần lên tiếng, chậm rãi chăm sóc tổ ấm của mình, dù lửa đang thiêu đốt trên người.

[Cái chết] của phượng hoàng là điều tất nhiên. Vậy [cái chết] của ta đâu?

Người ta bảo, phượng hoàng lửa sau khi chết, sẽ tái sinh từ đám tro tàn.

Ta chưa chết, nhưng đang đứng trên đống tro.

Từ đầu chí cuối, vẫn là ta cố bấu víu lấy sợi dây câu mỏng manh mà dẻo dai, níu lấy hi vọng nhỏ nhoi chớp nhoáng phía trước, điên cuồng tiến lên.

Tổng hành dinh Inuyasha [Inuyasha] (ver2) – Vì 1 ngày mai tươi sáng.

Là ngày mai của ta, cũng là ngày mai của ngươi.

Kiếp sau của ngươi lóe sáng, cũng là lúc kiếp sau của ta vụt tắt.

Ta nguyện, đời đời kiếp kiếp tu sinh, dù hóa làm ma quỷ hay vô thần cũng vĩnh viễn không bước lên cầu Nại Hà, sẽ gặp gỡ cả kiếp sau, và kiếp sau nữa của ngươi dưới hình dạng này, không bao giờ thay đổi.

Để ngươi có thể nhận ra ta một cách dễ dàng nhất.

Để ta có thể gặp ngươi một cách nhanh chóng nhất.

Để có thể ngủ bình an, trong tổ ấm hoàn hảo.

Phượng hoàng luôn mơ được quan tâm.

Mơ mộng, không cần hồi đáp.

Gặp ác mộng, sợ hãi đến mức khóc thét, tỉnh ngủ, lại đối mặt hiện thực phũ phàng.

Mình-bất-lực.

Từng thứ một vuột mất khỏi bàn tay, như không khí vĩnh viễn không thể nắm bắt.

Trái tim sớm đã nát vụn vẫn cố gắng đập thình thịch trong lồng ngực, kéo dài mạng sống mỏng manh.

Lãng tử, nhà của ngươi ở đâu?

Nhà của ta ở Tổng Hành Dinh InuYasha.

Lãng tử, nhà của ngươi ở đâu?

Nhà của ta ở Tổng Hành Dinh InuYasha.

Lãng tử, nhà của ngươi ở đâu?

Nhà của ta ở Tổng Hành Dinh InuYasha.

Lãng tử, Tổng Hành Dinh InuYasha ở đâu?

Ở..

Ác mộng lớn nhất của ta đang tới.

Nhà của ta, ở đâu? Tổng Hành Dinh InuYasha ấm áp của ta, ở đâu?

Không được mất!

Điên cuồng đấu tranh, vì đã bước tới trụ sở thứ 3.

Tổng hành dinh Inuyasha [Inuyasha] (ver.3) – You were born to meet us!~

79 pages, một quãng đường không nhỏ. Ta đi được mấy phần của quãng đường đó rồi?

Ver 1: 120 posts

Ver 2: 60 posts

Ver 3:  54 posts

Ta đang biến mất.

Nhàn nhạt, và lạnh lẽo dần. Lock profile, clear friendlist, delete groups, đổi ava-sign, thay status liên tục.

Ta đang cố giả làm ai?

Bản thân ta không chịu được im lặng, nhưng giờ lại tự ép buộc mình vào silent-mode. Tức là, lặng lẽ và trầm lắng. Tức là, hiếm khi ló mặt ra góp lời. Tức là, vắng khi xuất hiện ở Tổng Hành Dinh. Làm silent reader như khi chưa hề quen ai. Tự cuộn mình lại, và mang một lớp gai nhọn bên ngoài.

Kẻ nào ngu ngốc động vào, tự khắc sẽ bị đâm đến chết.

Càng đâm nhiều người, ta càng cảm thấy đau hơn.

Biết là không nên, không nên tổn thương người khác để thỏa mãn mình.. Nhưng..

Nhưng..

Nhưng mà, tôi đau lắm, nên hãy cùng đau với tôi đi..

Ta không phải bão, càng không thể trở thành gió độc khiến mọi người nể sợ như ai kia. Tất cả những gì ta có thể, chỉ là một con phượng hoàng đang bị thương, và điên cuồng tàn sát kẻ bên cạnh để giảm đi nỗi đau của nó.

 

Ta đau lắm, nên hãy cùng đau với ta đi..

 

Ta cô độc. Ta lặng lẽ. Ta lười biếng. Ta buông xuôi.

 

Và nhà của ta thì đang dần mục nát.

 

Lỗi của ta.

 

Nhà ơi, ta xin lỗi.

 

Gía như ta có thể cảm thông, giá như ta có thể chịu đựng, giá như ta suy nghĩ kĩ thêm chút nữa..

 

Rất nhiều giá như, chỉ là không còn cái nào có thể thay đổi được nữa.

 

Ta khóc, cho ngôi nhà của ta. Vì những sai lầm của ta.

 

Cái thứ gọi là quyền lực ấy, liệu có vĩnh hằng? Liệu ta còn đủ sức gánh vác nó?

 

3 ver rồi đó, ngươi biết không? Cánh của phượng hoàng sắp vụn gãy.

 

Ngươi phải về thôi.

 

Ta gào thét.

 

Tuyệt vọng.

 

Và khản đặc.

 

Đến khi ngươi về, ta lại phải biến mất. Vì cuộc sống của ta. Vì phượng hoàng phải sống, không thể mãi bó buộc, mà phải bay đi trải nạn, đến lúc thật sự trưởng thành mới có thể trở về.

 

Đừng lo, ta sẽ trở lại.

 

Ta nói thế, nhưng tim ta còn sợ.

 

Nhưng, ta cũng tự nhủ, rằng đừng lo.

 

Ở dinh, sẽ có ngươi, [Phong], [Nguyệt] và cả [Mao] nữa. Bốn thành thủ vững chắc, ngàn năm sương gió cũng không thay đổi.

 

Ta đi, [Nguyệt] sẽ thế chỗ ta, bảo vệ thế giới riêng này.

 

Cũng nhờ ngươi, chăm sóc nó, dưới quyền của ta.

 

Vì ngươi là Tĩnh Vương ấm áp, còn ta là An Vương cô độc.

 

Tĩnh Vương chung thủy, An Vương có cả một hậu cung.

 

Khác biệt đến vậy..

 

Khi ta đi, sẽ có người chăm sóc nhà của ta.. Vậy là đủ..

 

An Vương hay Tĩnh Vương, vốn cũng chỉ là một.

 

Vì.. cũng như Hibird và Dibird, mãi mãi sóng đôi..

 

Giờ, về dinh, sẽ áp dụng biện pháp mạnh. Không nhân nhượng nữa.

 

Cảm ơn vì đã tới bên ta, Tĩnh Vương.

 

Ta cũng muốn cho ngươi biết..

 

Chỉ cần ba người kia còn cố gắng.. Ta quyết không từ bỏ.

[Đại Khuyển Quốc][Chapter 1] Part I: Hoàng cung, hảo hoàng cung!!


Part I:

Hoàng cung, hảo hoàng cung!!!

Hoàng thành Đại Khuyển Quốc vào buổi sáng thực sự rất sôi động và rộn ràng, người người nườm nượp đi lại, đoàn đoàn quân lính trên cổng thành cứ cách năm khắc lại nghiêm chỉnh phái một tiểu đội nhỏ đi tuần xung quanh bảo đảm trị an. Thế mới nói, đây quả thực là trung tâm đầu não của một nước, thực nghiêm chỉnh, thực năng động.

Dòng người đông đúc đi lại vốn kín mít và chặt chẽ, vậy nhưng khi có biến gì đó ngay lập tức lại có thể giãn ra, tỷ như hiện tại. Đám người đang chạy lộn xộn trên đường kia, vừa nghe tiếng kinh hô “Có đoàn ngựa hung hăng đến” liền lập tức tản dạt sang một bên mở đường. Đa số người dân còn hiếu kì, thò đầu ngó cổ, đứng bên vệ đường chen chúc muốn mở to mắt nhìn xem là vị đại quan nào mới buổi sớm đầu tuần đã bắt đầu phô trương thế lực như vậy.

Lát sau, một đoàn người ngựa oai phong phi đến.

Dẫn đầu là hắc bạch song mã, trên lưng là hai vị thiếu hiệp dáng vẻ thoát tục, tướng mạo phi phàm, rất không giống người thường, tưởng như tiên nhân hạ phàm. Một người vận bạch y cưỡi bạch mã – đúng mẫu “hoàng tử cưỡi ngựa” của các thiếu nữ đang tuổi trăng tròn, mái tóc đen nhánh thả tung không câu nệ, tay ngọc cầm cương ngựa không chút tỳ vết, có vẻ là con nhà giàu từ nhỏ không phải làm gì nặng nhọc. Người còn lại vận hắc y, khuôn mặt anh tuấn, mày ưng mắt phượng, tóc đen buộc cao, cả người toát lên một khí chất ung dung tự tại khiến cho người nhìn vào không thể dời mắt. Hai kẻ đó thực chất cưỡi ngựa thâu đêm, đi đường dài đã lâu không nghỉ, vốn vô cùng mệt mỏi, sống lưng đau nhức, thế nhưng hiện tại đã vào tới kinh thành Đại Khuyển Quốc, trước mặt bàn dân thiên hạ thật không dám để lộ mặt nhu nhược của mình. Dù sao đi nữa, nơi đây sắp tới cũng sẽ là chỗ làm tổ của mình, nếu mới đến đã làm chuyện khiến cho người người phải xấu hổ như vậy, thật không đáng mặt nam nhi, cũng không đáng làm tôn tử của một gia tộc hùng mạnh.

Phi ngựa thật nhanh qua đám đông, đoàn người vội vã kéo nhau đi đến cổng thành, chuẩn bị gia nhập hoàng cung.

– Dừng lại, các ngươi là ai? Mau xuống xuất trình giấy tờ, đây là hoàng cung của Đại Khuyển Quốc, không phải ai cũng có thể tự tiện ra vào!

Đến trước cổng thành, gặp một toán lính canh cổng bắt dừng lại xuất trình giấy tờ, kẻ vận hắc y cưỡi hắc mã không tránh khỏi nhàm chán, nhướn mày nhìn đám lính với con mắt coi thường. Kẻ vận bạch y cũng cùng một suy nghĩ, tuy nhiên vì nơi đây sắp trở thành tổ của mình, bọn lính kia cũng sắp làm gia nhân của mình, đối đãi với người nhà không nên lỗ mãng, vậy nên hắn vẫn thân chinh xuống ngựa, lục lọi trong người đưa giấy thông hành ra.

– Hảo, lệnh bài của thái tử, cho qua.

Tên lính nhìn thấy lệnh bài, thoáng chốc lộ vẻ thất sắc, sau đó nhanh chóng khôi phục tinh thần bình tĩnh ra lệnh mở cổng. Nam nhân vận hắc y thoáng cười, tuy nhiên không lâu tiếp đó liền khôi phục vẻ mặt lạnh giá vốn có, thúc ngựa dẫn đầu đoàn người ung dung đi vào trong hoàng cung. Kẻ vận bạch y cũng nhanh chóng nhảy lên ngựa, trước khi đi không quên quay lại nháy mắt một cái với kẻ đứng canh cổng. Kết quả, cổng thành hôm đó có đến sáu bảy người vô tội bỗng nhiên bị sét đánh phải đưa vào tháp nghỉ ngơi, mùi thịt cháy nồng nặc khắp cổng.

Thế mà kẻ gây ra đau thương đó vẫn thích thú cười ha hả đi tiếp như không có chuyện gì xảy ra.

– Đa Nhi!

Chợt trong chiếc kiệu phát ra tiếng nói. Kẻ mặc bạch y nhanh chóng phát hiện, thúc ngựa tiếp cận chiếc kiệu.

– Phụ thân, người gọi ta?

Chiếc mành phía hông kiệu hơi hé ra một chút, một khuôn mặt thanh tú lộ ra, đôi mắt ngọc lục bảo tinh tường khẽ liếc phong cảnh bên ngoài một chút, sau đó quay về tập trung ánh mắt vào mỹ thiếu niên trước mặt.

– Chừng nào thì tới nơi?

– A, phụ thân, sắp rồi, chỉ một khắc nữa ta sẽ đưa người ra ngoài chơi nha ~~

– Hanh – Kẻ ở trong kiệu hừ lạnh, khuôn mặt nghiêm túc nhìn – Ngươi quên mất mục đích ta đến đây rồi chăng?

– Ách, là hôn lễ của Nhật Mộ tỷ.. – Kẻ vận bạch y xụ mặt, giọng điệu trầm xuống ủ rũ, tuy nhiên không lâu sau lại cao vút lên – Nhưng mà sau đó, chúng ta còn nhiều thời gian nghỉ ngơi mà ~ Ta muốn đi chơi kinh thành a ~ Ta muốn đưa phụ thân và Vô Nhi đi a ~

– Hách – Kẻ vận hắc y đi đằng trước tinh tường phát hiện ra có người đang nhắc tên mình, rất tự nhiên mà hắt xì một cái.

Người ngồi trong kiệu im lặng một chút, khuôn mặt không lộ ra bất cứ biểu tình nào, mãi sau mới thả mành xuống.

– Khi nào đến thì gọi ta.

– Ân ~

Bạch y vui vẻ gật đầu, sau đó thúc ngựa chạy lên đi song song với hắc y, không quên dụ dỗ.

– Tiểu Vô tiểu Vô, lát nữa đi chơi với đại ca nha ~~

Đám gia nhân đi đằng sau khó xử, vì trọng trách đặt trên vai nên không thể cứ thế mà lờ tịt hai vị đại nhân không biết liêm sỉ đằng trước, đành cúi đầu nhìn đất hòng tránh đi nỗi xấu hổ đang đập vào mắt kia.

Không lâu sau, họ hạ kiệu.

– Hanh. – Hắc y hừ nhẹ, lạnh nhạt nhìn sân rồng rộng và vắng như bãi tha ma – chỉ khác mỗi cái là sạch sẽ và sáng sủa.

– Ách, đã tới nơi – Bạch y nhảy nhót, vui vẻ đem giày bẩn của mình đi in khắp nơi. Một tiểu thái giám thấy thương tâm cho đám gạch trên sân rồng bị bôi bẩn, nhanh ý chạy đi báo cho chủ tướng mình.

Mọi chuyện sắp được bắt đầu – Số phận của Nhật Mộ, số phận của bạch y, số phận của hắc y, của vị thái tử kiêu ngạo và rất nhiều người nữa sắp bị quấn vào nhau, mãi mãi không thể tách khỏi hoàng cung này.

Nội cung

Một tiểu mỹ nhân vận lục y ngồi trên một chiếc ghế nâu, tay mân mê trái táo đỏ trong tay, mái tóc màu bạc tết gọn phía sau không ngừng ngoe nguẩy theo từng nhịp cắn của chủ nhân nó.

Bên trái, thẳng cửa ra vào, hơi chếch lên cao một chút, một chiếc bàn gỗ lớn chạm trổ tinh xảo, hoa văn rồng phượng cầu kì được đặt ngay ngắn, trên đựng hàng sa số thứ, nào là nghiên mực, hộp bút, giấy trắng, bên cạnh còn có một chồng toàn là tấu chương của các đại thần trong triều.

Có một kẻ đang ngồi ở bàn đó, tay liên tục đóng dấu viết chữ vào các tấu chương kia.

Cái bàn đó, hiển nhiên là bàn dành cho hoàng thượng.

Đồ vật trên bàn đó, cũng hiển nhiên là của hoàng thượng.

Tấu chương đó, rõ ràng là dâng lên hoàng thượng.

Con dấu ngọc đó, chắc chắn là ngọc triện.

Kẻ có thể xài ngọc triện, có thể phê tấu chương của đại thần, đương nhiên chỉ có hoàng thượng.

Bên ngoài chỗ này cũng ghi rõ to – Ngự Thư Phòng – chỗ làm việc của hoàng thượng.

Vấn đề là, kẻ đang ngồi miệt mài tô vẽ kia, liệu có phải hoàng thượng hay không. Và nếu không, vậy hắn là ai, và kẻ còn lại đang chăm chỉ nạp năng lượng kia liệu có cơ may nào là hoàng thượng, hay cũng chỉ là một kẻ bí ẩn.

Chợt, một tiểu thái giám từ phía ngoài hớt hải chạy vào.

– Cấp báo ~~

Chất giọng nửa nam nửa nữ của hắn đột nhiên cao vút đến chói tai, nhanh chóng thu hút được sự chú ý của những người trong phòng. Kẻ ngồi tại bàn cao đặt bút, mặt ra vẻ nghiêm chỉnh cất lời.

– Lưu công công có chuyện gì cần nói.

– Bẩm, bẩm, bẩm, bẩm, bẩm.. – Lưu công công mang tật nói lắp, hiện tại lại thở không ra hơi, vậy nên bất tri bất giác liên hoàn lặp đi lặp lại một từ, mãi không chạy được hết câu – bẩm, bẩm, bẩm, thái, thái, thái, thái,..

– Ngươi đó, tốt nhất là nên ngừng lại trấn tĩnh một chút, suy nghĩ thật thông, sau đó hẵng bẩm báo. Cứ cái kiểu lắp bắp vậy, ta e đến sáng mai ngươi cũng không nói xong câu.

Vị thiếu niên đang ngồi vắt chân lên bàn, tay cầm lõi táo vừa mới gặm xong lười biếng góp ý.

Người ngồi phía trên khẽ nhíu mày nhìn hắn, sau đó lại hướng ánh mắt chờ đợi về phía công công.

– Ngươi nói.

Vị công công hít ra hít vào vài lần, có vẻ đã trấn tĩnh hơn, bắt đầu mở miệng lần hai.

– Bẩm, bẩm, bẩm thái, thái, thái, thái úy, ngoài, ngoài, ngoài sân rồng đang có kẻ gian, gian, gian đương giễu võ, võ, võ làm loạn ạ.

Chương mày của thái úy đại nhân càng thêm dính chặt.

– Ngươi nói lại rõ ràng cho ta, có chuyện gì ở sân rồng?

– Bẩm, bẩm..

– Bẩm, có kẻ gian dám cưỡi ngựa mang kiệu hung hăng vào tận sân rồng làm loạn, thỉnh thái úy đại nhân giải quyết.

Lưu công công còn chưa kịp buông chữ thứ hai đã bị một giọng nói non nớt chen vào. Lời nói của hắn hết sức thanh thoát, dễ nghe, thoáng một cái đã khiến cho người ở trên cao hiểu rõ tình hình. Khuôn mặt của thái úy dần đen lại, một tay hắn đập bàn.

– Hỗn xược, ban ngày ban mặt dám vào hoàng cung làm loạn, thật không ra thể thống gì! Đám ngự tiền thị vệ đâu hết rồi, còn không ra dọn dẹp! Còn nữa, bọn lính gác cổng đều đui cả hay sao, vì lẽ gì lại đưa chúng vào?

Vị công công nọ khẽ cúi đầu, giọng run run.

– Bẩm, bẩm, kẻ đó có lệnh, lệnh, lệnh bài của thái, thái, thái tử ban cho ạ.

Cùng một lúc, cả thái úy lẫn kẻ nhàn hạ ăn táo không hẹn mà cùng “Oh” một tiếng rất tự nhiên. Sau đó, thái úy không màng đến hình tượng uy nghiêm của mình, lập tức lật bàn mở đường lao về phía trước. Kẻ ăn táo cũng không chậm rãi như trước, quơ tay sang bên cạnh vớ lấy bảo kiếm của mình rồi chớp mắt phi thân ra ngoài.

Ngự Thư Phòng bỗng chốc vắng tanh, còn mỗi vị công công cao tuổi đứng lắp bắp.

– Bẩm, bẩm, bẩm, thái úy và thái, thái, thái bảo đi bình, bình, bình an.

Hai kẻ kia lao trối chết, thiếu điều nhảy lên cân đẩu vân để đi. Trong thoáng chốc, chúng đã đến đại điện, đứng từ đó có thể quan sát sân rồng một cách rõ ràng nhất.

– Hanh, lũ tạp nham, nhìn kìa, đang cãi nhau loạn xạ.

Nam tử ban nãy còn cắn táo, bây giờ tỏ vẻ trang nghiêm mắng. Người còn lại nhíu mày, có vẻ phật ý đáp lại.

– Nhất Li, không được mắng người bừa bãi. Sao đệ biết họ đang cãi nhau chứ?

– Hanh, lại còn không – Nam tử kiêu ngạo hất mặt, một ngón tay giơ lên, chỉ chỉ thật oai hùng – Đó, đó, cái tên ma đầu tóc thả kia, hắn đang hướng về phía cái kiệu, miệng nhảy loạn xạ, không phải nói là gì. Bên cạnh, tên xú tiểu tử tóc buộc cao đó, mặt đầy hắc tuyến, chắc chắn là đang bực mình vì bị mắng. Còn nữa, đám người mặc đồ xám xám đó, không phải đang vây xung quanh ma đầu tóc thả sao, chắc chắn chuẩn bị đánh hội đồng. Ai da, xem chừng có người định vào tận triều đình kiện rồi. Phong tỷ à, tỷ sẽ lại mệt nghỉ đây ~

Tuôn một hồi nhận xét cùng cảm khái, nam tử tên Nhất Li cuối cùng cũng chịu im miệng, lười biếng gác tay ra sau đầu, chân dềnh dàng từng bước từng bước chậm rãi đi xuống sân rồng. Trái với hắn, nữ nhi tên Phong kia lại nhíu mày, chăm chú nhìn đám người ở xa kia, cố gắng săm soi, trong đầu nghĩ ngợi “Hình như mình gặp hắn ở đâu rồi..”

Nghĩ một lúc, sau đó đinh một tiếng, đầu của Phong nữ nhân kia bỗng dưng được khai thông, liền hét ầm lên.

– Á, Nhất Li, đừng có lại gần, không phải kiện cáo đâu, là bọn hắn..

Nhất Li đi tuy chậm rãi từng bước nhưng trong lúc Phong mỹ nhân mải suy nghĩ đã nhảy được đến nửa đường, vài bước nữa là tới sân rồng. Chợt nghe tiếng tỷ mình thất thanh, hắn quay đầu lại, khó hiểu nhìn về phía tỷ của mình.

– Bọn.. hắn?

Não còn chưa kịp hoạt động, chợt Nhất Li nghe thấy một giọng nói ngẫu nhiên lại rất quen tai với mình, chắc chắn là mới gặp.

– Ách, Nhất Li “mỹ tiểu thư”, thật lâu rồi mới gặp lại, hảo tái kiến ~~

Trước mặt Nhất Li, một nam tử vận bạch y, mái tóc đen buông thả đang tung bay trong gió. Cảnh sắc trước mặt kiều diễm, thân là nam nhân, Nhất Li mất khoảng một giây không thốt lên lời, nhưng ngay sau đó liền nổi đóa!

– Ngươi..!!! Dám mang cái miệng thối đó ra chế danh bổn đại nhân!!! Ngươi dám xúc phạm mệnh quan triều đình, ta chém chết ngươi!!

Nhận thấy kẻ trước mặt một mực quyết chiến quyết tử với mình đúng như dự liệu, nam nhân vận bạch y thực lòng thích thú nhưng vẫn cố ra vẻ, đầu tiên không khỏi ngao ngán, sau đó dần dần chuyển thành hành động, mỗi bước nhảy của hắn đều mang tính chất lười biếng, đơn thuần chỉ tránh đòn, nhất định không thèm đánh trả.

– Nhất Li, Nhất Li, bình tĩnh, lúc giao chiến không được nóng nảy, đối thủ là gian tà xảo trá thương gia..

Phong mỹ nhân từ xa phát hiện tiểu đệ của mình gặp phải đại gian thương đối thủ, trong lòng sốt ruột không yên, liền nhanh chóng dùng khinh công nhảy xuống. Nhất Li căn bản vẫn nóng tính, bộp chộp, khả năng kiếm thuật tuy không yếu kém đến mức đánh cái là thua, tuy nhiên đối đầu với đối thủ là đại gian thương xảo trá, nhất định phải bình tĩnh, không được nổi giận. Tiểu tử này sẽ tự đẩy mình vào ngõ cụt mất.

Lo lắng cho người ta, Phong nử tử đột nhiên quên mất một điều rằng nếu kẻ kia xuất hiện cùng tùy tùng, chắc chắn mang danh hiệu Phi Lai đại gian thương. Mà đã là Phi Lai đại gian thương thì đương nhiên sẽ có..

Phịch.

Một thân đang khinh công vun vút, đột nhiên bị ép buộc dừng lại, Phong thiếu nữ đương nhiên có điểm gượng gạo, rất không nhẹ nhàng đáp xuống.

– Tiểu quái tử, xuống ngay!

Phong mỹ nhân gầm nhẹ. Ngay sau đó, một thân ảnh nhanh chóng đáp xuống mặt đối mặt với Phong mỹ nhân. Vừa nhìn thấy hắn, Phong mỹ nhân không khỏi chán ngán, gần như chỉ muốn rời đi ngay.

– Phong Vô Tình, ngươi đừng có chặn đường ta có được không!!

Kẻ trước mặt Phong mỹ nhân, một thân vận hắc y, tóc đen dài búi cao, khuôn mặt tiêu sái anh tuấn khẽ nhếch lên nét cười.

– Ân, Độc Phong Dạ Xoa, lâu ngày không gặp, hảo tái kiến.

Độc Phong Dạ Xoa mặt mày méo xệch, biểu tình thiếu chút nữa là máu xông lên não, rất không kiên trì gào ầm lên với kẻ trước mặt.

– Tiểu tử thối nhà ngươi, nói bao nhiêu lần rồi, không được gọi thẳng tên ta ra!! Có muốn ta tụt quần đánh mông ngươi không hả!!

Phong Vô Tình nghe người trước mặt nói, không khỏi cười thầm. Hắc hắc, quả là nghìn năm không thay đổi, vẫn chiêu cũ dọa đi dọa lại, thật không biết chán. Nhếch mép nhìn Độc Phong, Phong Vô Tình không tránh khỏi cười trộm, tâm tình tốt lên ít nhiều, thoải mái nói.

– Độc Phong Dạ Xoa, ta nói, ngươi thực không nên nóng giận, hôm nay ta vào hoàng cung là để lo chuyện kết hôn.

Nghe thấy hai chữ kết hôn, Độc Phong không khỏi ngây người, thậm chí còn quên mất rằng Phong Vô Tình vừa gọi thẳng tên mình. Biểu tình mê man,, Độc Phong ngây thơ lặp lại.

– Kết hôn?

– Ân – Phong Vô Tình vẫn thoải mái đáp.

– Ngươi cưới ai?

– Không phải ta.

– Ai cưới ngươi?

Biểu tình của Phong Vô Tình có chút méo mó, tuy nhiên vẫn vô cùng gian nan kiên trì lặp lại.

– Không phải ta.

– Vậy là ai? – Độc Phong vô cùng thiếu kiên nhẫn, sốt ruột hỏi, sau đó lại nóng lòng tự đoán – Không phải là xú tiểu tử sư huynh nhà ngươi chứ? Hắn đã vào cung lần nào đâu? Hắn định thú ai? Tiểu Li?

Phong Vô Tình biểu tình mê man nhìn xuống thân ảnh bạch y đang vui vẻ nhảy nhót bên dưới. Sư huynh a, từ lúc nào ngươi muốn cưới Nhất Li Dạ Xoa vậy?

Phong Đa Tình ở bên dưới đang vui vẻ tránh, đột nhiên cảm giác có người đang nhìn mình, vô thức hướng lên, quả thật thấy tiểu đệ Vô Nhi đang nhìn, liền cười toe đáp lại. Kết quả, bên trên có một Phong Vô Tình bất tri bất giác chảy dãi, hôn mê tại chỗ.

– Kh.. Không thể nào, tại sao ngươi nghĩ sư huynh ta muốn cưới Nhất Li?

Độc Phong Dạ Xoa nhún vai tỏ vẻ vô tội.

– Ta ghép bừa. Nhớ ra ai nói người ấy.

Phong Vô Tình lần hai sùi bọt mép.

– Thực không phải a, Độc Phong Dạ Xoa, là thái tử các ngươi muốn cưới Nhật Mộ nhà ta.

Độc Phong vô tình hôn mê tại chỗ. Gì vậy, thái tử? Chẳng lẽ.. Là nhị sư huynh a? Tại sao nhị sư huynh nhà nàng tự dưng muốn thú thê? Không thể nào! Nàng nhớ vài ngày trước sư huynh nhà nàng quả thật có xuất cung vi hành trở về, nhưng tối đa chỉ hai tháng. Chẳng lẽ..

– Phong Vô Tình, ngươi xác định là sư huynh ta phi lễ nàng?

– Thái tử là sư huynh ngươi? – Phong Vô Tình hỏi lại, nhìn thấy một cú gật đầu đến liều mạng từ Độc Phong.

Lập tức, Phong Vô Tình nhanh chóng biểu hiện phong thái vô tình, nhàn nhã gật đầu một cái nhại theo.  Độc Phong cả người cứng đơ, sau đó vài giây biểu tình nóng giận, miệng gầm rú.

– Nhất Li Dạ Xoa, nhà ngươi đi gọi nhị sư huynh cho ta!! Khuyển Dạ Xoa, ngươi đã làm cái gì!~
Hoàng cung tạm thời chấn động bởi tiếng thét kinh thiên động địa kia, quạ cùng bồ câu trong bán kính 4 km kể từ hoàng cung ra đều bay đi hết. Nhất Li Dạ Xoa vì tiếp nhận sóng âm kinh hồn đó không tránh khỏi ngây người, sau đó vội vã từ bỏ trận chiến dang dở một mực chạy đi tìm sư huynh, bỏ lại tên vô lại vận bạch y đang cười đến gian trá.

Lát sau, có kẻ vận hắc y từ trên nhảy xuống, kề sát mặt với bạch y, tra vấn.

– Huynh, có thực hôm đó lão thái tử đối ngươi hỏi cưới Nhật Mộ

Đột nhiên bị tiểu hài tử gọi là huynh, Phong Đa Tình có chút không quen, lập tức nổi da gà, nhẫn nhịn mỉm cười.

– Ách, những gì ta nói toàn bộ đều là thật. Kẻ đó tuy phong thái có chút lưu manh, nhưng trên người ngửi có mùi tiền, hơn nữa có lệnh bài và ngọc bội của thái tử, ta chắc chắn.

Nhìn biểu tình đoán cũng không hết trên mặt Phong Đa Tình, Phong Vô Tình không khỏi thở dài. A, lệnh bài lệnh bài, có lệnh bài  và ngọc bội thì là thái tử sao? Ngươi không nghĩ đến trường hợp thái tử bị cướp à?..

Tự nghĩ một lúc, Phong Vô Tình cũng cảm thấy mình có lẽ bị thần kinh. Đường đường là thái tử, kẻ nào dám cướp. Hỏng rồi, vậy đúng thật sư huynh Độc Phong đã hỏi cưới Nhật Mộ rồi.

Mà lại còn sư huynh hắn..

Ngước lên nhìn Phong Đa Tình đến thương hại, Phong Vô Tình phán.

– Sư huynh à, nếu huynh lỡ có yêu con nhà người ta, đừng ngại, cứ nói. Ta đây thoải mái, nam nam cũng không sợ. Tới, tỏ tình đi, làm đám cưới cùng Nhật Mộ tỷ luôn, đỡ tốn tiền ăn hỏi.

Phong Đa Tình nhất thời mê man, lòng không ngừng cảm thán. Phụ thân ơi, Độc Phong Dạ Xoa lại cho Phong Vô Tình ăn dược gì rồi, nó đang mê sảng, con nghe chẳng hiểu gì cả.

Thấy vẻ mặt thăng thiên của đại huynh mình, Phong Vô Tình lại ngây thơ cho rằng đó là ngượng ngùng, liền bồi thêm một câu.

– Đừng ngại, Nhất Li Dạ Xoa nhìn vậy nhưng thực chất rất tiến bộ, rất dịu dàng, không kì thị nam nam đâu.

Phải đến nước này Phong Đa Tình mới ngộ nhận ra đệ đệ mình đang nói gì. Nhanh chóng mỉm cười, Phong Đa Tình thực hiện chiêu thức nhanh như chớp, thể hiện cái gọi là “mặt cười mà tâm không cười”.

– Hỗn láo, tiểu tử nhà ngươi nghe thiên hạ đồn thổi, mang lời đồn về bôi bác đại huynh ngươi, xem ta giáo huấn lại ngươi!! Hỗn láo, thực không ngoan Phong Vô Tình!!

Mỗi một từ trong câu mắng, Phong Đa Tình lại cầm thanh kiếm còn nguyên vỏ xỉa cho Phong Vô Tình tối tăm mặt mũi. Nói hết câu, người Phong Vô Tình 80 –  90% cũng tím tái, tuy nhiên thần trí vẫn còn tỉnh táo, run run hỏi.

– Huynh, ngươi thật sự không .. nam nam .. đó đó với Nhất Li Dạ Xoa chứ?

– Còn dám hỏi!! Huynh ngươi mà ngươi còn không rõ!!

Phong Đa Tình điên cuồng một hồi đánh xả giận, mãi sau mới chịu nguôi. Về phần Phong Vô Tình, một mặt bị chỉnh tơi tả, tuy nhiên biết được bản chất chân chính vốn đã rõ ràng của đại huynh, hắn vô cùng phấn khích, đột nhiên nở nụ cười lao vào ôm chầm lấy eo huynh mình, miệng gào thét mừng quá mừng quá, ta sẽ có cháu cháu khiến cho cả đoàn gia nhân xấu hổ, ngay lập tức ngửa mặt lên trời ngắm mây. Còn lại một người trong kiệu vén màn lên nhìn cả hai, khóe miệng không khỏi nhếch lên.

– Tốt quá, hài tử ta nuôi tương thân tương ái, thật vui!

Trong lúc đoàn người đang “tương thân tương ái” với nhau, một tên thái giám lon ton chạy đến cửa chính điện, hét lớn.

– Thái tử đến ~~

Nhanh chóng, hàng chục con mắt hướng lên phía trên. Một thân ảnh vận hoàng y đang đĩnh đạc, khoan thai tỏ vẻ ra oai anh đây học võ bước tới. Vừa nhìn thấy hắn, thần thái bạch y bỗng nhiên trắng bệch.

– K.. không thể nào..

Bạch y run rẩy, bao nhiêu sức lực ban nãy dồn vào đánh hắc y giờ mất hết. Hắc y khó hiểu, đưa tay đỡ bạch y.

– Sao vậy?

– Hắn.. là thái tử?

– Ân. – Hắc y nhíu mày, hắn biết đại huynh hắn không quan tâm đến triều đình, nhưng không phải là đến cả thái tử thế nào cũng không biết đấy chứ.. Ách, thái tử thế nào cũng không biết..

– Huynh.. không phải.. ngươi nhận nhầm thái tử đấy chứ?

Ực một cái, ngụm nước bọt trong miệng của bạch y lưu thông xuống họng thay cho câu trả lời.

Chết rồi ~~ Nhận nhầm người rồi ~~ Bạch y mếu máo trong đầu, cụ nội nó, tên chết tiệt đeo ngọc bội thái tử kia!!!

Lần này xử lý ra sao..? Phụ thân chắc chắn sẽ đánh hắn nát mông a ~

Oa oa, ta muốn trốn ~~

TBC

[Fic][Đại Khuyển Quốc] Chapter 0


Đã là con người sống trên đời, không ai là hoàn hảo cả. Chỉ là có một số người may mắn có nhiều ưu điểm hơn người khác mà thôi.

Những mảnh truyện vụn vặt lẻ tẻ mà ta dày công thu thập được này, chính là kể về một tập hợp gồm phần tử là những kẻ may mắn có ưu điểm chết người ấy.

Tập hợp chết tiệt ấy cư trú ở một nơi nào đó gọi là Đại Khuyển Quốc, tồn tại ở một thế giới không xa so với thế giới chúng ta, chỉ là cho tới ngày nay chúng ta vẫn chưa tìm được đường đến đó, vậy nên vẫn chưa thật sự công bố sự tồn tại của nó. Cũng vì thế, những chuyện sắp kể sau đây, mới đơn thuần là những mảnh vụn vặt được lưu truyền từ đời này sang đời khác mà thôi. Đến khi nào chúng ta phát hiện ra con đường thông tới thế giới bên đó, câu chuyện này sẽ được hoàn thiện đầy đủ.

Chính xác mà nói, chuyện kể về một gia tộc nổi tiếng, vô tình hoặc cố tình dính líu đến một hoàng gia cũng nổi tiếng, trong lúc hoạt động thì bị liên lụy đến một vài sự việc nổi tiếng và gây ra một số scaldal nổi tiếng – vậy thôi.

Đi vào câu chuyện nào.

  

– Sáu năm trước –

– Phong nhi, Phong nhi! Lại chạy đi đâu rồi !

Tiếng của một nữ tử vang lên trong tiết trời đông buốt. Một mỹ hài tử chừng mười ba, mười bốn tuổi, thân vận bạch y trắng muốt, tay cầm cành dâu dại quất vun vút trong không khí. Đuổi theo phía xa, miệng không ngớt gọi hắn là một mỹ thiếu nữ chừng mười tám, mười chín, cổ đeo khăn long màu nâu nhạt, thân choàng một chiếc áo da cáo ấm áp. Mỹ thiếu nữ chạy chậm, chân lê từng bước, thiếu chút nữa là không đuổi kịp hài tử lanh lợi kia. Thấy người đằng sau đi quá chậm, tiểu hài tử không vui dừng lại, miệng hờn dỗi mắng.

– Nhật tỷ tỷ! Tỷ chạy thật chậm, ta mới đi vài bước đã phải dừng lại, thật không bõ !! Tỷ đi chậm như vậy, toàn bộ đám thú sẽ chạy hết, ta sẽ không săn được con nào a..

Thiếu nữ đằng xa cố sức bước đi, chậm chạp chạy lại gần. Đưa tay nắm lấy bàn tay trắng nõn của tiểu hài tử nóng nảy kia, Nhật Mộ thở dốc, nói không ra hơi.

– Phong Đa Tình à, ta biết đệ giỏi, ta thực không nhiều tài nhiều lực như đệ, có thể đi chậm lại được không?

Hài tử giận dỗi, chu môi oán thán kêu than.

– Nhưng giờ cũng đã muộn, nếu đi chậm sẽ không săn được con thú nào.. Vô Nhi sẽ giận ta..

– Vô Nhi chắc chắn sẽ không giận ngươi đâu a, đừng lo mà – Nhật tiểu thư ôn nhu vuốt vuốt gò má mềm mềm thơm thơm của hài tử, miệng không ngừng nịnh nọt hòng mong hài tử này kiềm chế thích thú lại, thật sự đi chậm hơn. Nếu nó cứ tiếp tục chạy loạn thế này chắc nàng không cách nào đi theo được mất.

– Nhưng còn phụ thân.. ta đã hứa sẽ săn cho phụ thân một tiểu bạch thỏ rồi.. nếu không mang về sẽ không có thỏ cho phụ thân.. – Hài tử vẫn không an phận phụng phịu.

– Không sao, không sao. Đệ cứ bình tĩnh a, nếu không săn được con nào, ta nhất định sẽ nói với Lãng huynh giùm đệ mà ~ Ngoan, đừng cuống cuồng chạy lộn xộn vậy, từ từ thôi.

– Tỷ hứa nhé? ~ – Dường như hài tử này cũng không có ý định chạy lung tung một cách uổng phí công sức tiếp, mắt long lanh nhìn Nhật Mộ.

– Ừm, hứa, ta hứa mà ~

Nhật Mộ cười méo xệch, đưa ngón tay út ra móc ngoéo với hài tử trước mặt. Chỉ chờ có thế, thân hình nhỏ bé của hài tử đã nhảy lên vì vui vẻ, sau đó liền lon ton quay về hướng vừa đi qua và… chạy.

Nhật Mộ tiểu thư đen mặt, giọng có phần thiếu nhẫn nại.

– Phong Đa Tình ~ Đệ chạy đi đâu vậy ~

– Về nhà a ~ Cũng muộn rồi, tiểu đệ và phụ thân chắc hẳn đang lo lắng chờ ta, ta phải về nhanh thôi ~ Tỷ cũng đã hứa sẽ nói giúp ta chuyện không săn được thú còn gì..

– Đúng là ta có nói – Nhật Mộ thở hắt ra mệt mỏi – Nhưng với điều kiện là đệ phải đi chậm cơ mà?

–  . . .

Cười cười nhìn thân ảnh hài tử đang nhún nhảy bỗng cứng ngắc phía trước, lại thấy khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào kia long lanh nhìn mình một cách đáng thương, Nhật Mộ không còn cách nào khác ngoài phẩy phẩy tay về phía hắn, tỏ ý đệ cứ về trước ta theo sau rồi khó nhọc nhấc chân lên. Hài tử kia vừa nhìn thấy bàn tay ngọc ngà của Nhật Mộ vẫy lên đã vui vẻ quay lưng chạy đi, không thèm ngoái đầu nhìn lại nữa.

Trời ạ, không phải thay đổi thái độ nhanh thế chứ?

Nhật Mộ lắc đầu, thập phần bó tay với tiểu hài tử đang dần mất dạng phía trước.

Hài tử này, theo như lời Phong Lãng Tử nói, chính là con trai của hắn, do hắn khi đi thưởng ngoạn, thăm thú mọi nơi vô tình tạo ra.

Phong Lãng Tử là nghĩa huynh cùng cha khác mẹ của Nhật Mộ, năm nay đã hai mươi chín. Khi Nhật Mộ sinh ra, Phong Lãng Tử mười tuổi. Đến khi Nhật Mộ có thể nhận thức được Lãng Tử thì hắn cũng đã mười ba. Chênh lệch tuổi tác như vậy nên khi Nhật Mộ bắt đầu học cầm, kỳ, thi, họa thì hắn đã lên ngựa, cầm kiếm một thân nam nhi chu du khắp nơi, thử tài bốn phương.

Sau đó thì bặt tích.

Năm năm sau, hắn quay lại, phong thái ung dung cao ngạo và lạnh lùng như thường, tuy nhiên theo sau là cả một đoàn gia nhân hùng hậu kèm theo danh Môn chủ Phong Lãng Môn, cùng với hai chiếc kiệu nhỏ trong bồi hai tiểu hài tử. Một là nam hài Phong Đa Tình năng động vui vẻ vừa chạy đi, còn lại là nam hài Phong Vô Tình tính tình trầm lặng y hệt hắn.

Theo như lời Phong Lãng Tử nói khi trở về, do lúc đi chu du đây đó mới có hai mươi ba, thân thể mang chút trăng hoa của tuổi trẻ, lại còn thỉnh thoảng chu du bồi thêm men rượu vào nên đã lỡ quá khích rải rác chút tình cảm của mình đi khắp nơi, thành ra đến lúc quay lại đã có thể nhận mặt con.

Ai, thật khiến người ta phải khiếp sợ mà..

Cũng vì chuyện kế huynh có người nối dõi sớm này mà Nhật Mộ gặp kha khá rắc rối. Đầu tiên là hài tử kia chỉ kém Nhật Mộ có dăm ba tuổi, nếu theo vai vế phải gọi là cái gì gì đó mẫu, lúc nghe ra rất già. Bản thân mới có mười tám, Nhật Mộ thực sự không muốn làm mẫu của người ta, vậy nên mới sống chết ép nó xưng đệ gọi tỷ. Cũng may, hài tử này ngoan ngoãn dễ bảo, nói cái liền làm ngay, thực dễ mến.

Vấn đề là hài tử còn lại thì trái ngược hẳn..

Thở dài một cái, Nhật Mộ vội vàng cất bước.

– Phong Nhi, đợi ta..

Rút cục thì cuối cùng, nàng cũng phải đuổi theo hài tử lanh lợi đó.

– Hiện tại –

– Phụ thân ~

Đuổi theo lời nói, một thân ảnh vận phục trang trắng muốt, tay cầm thanh Bạch Ngọc Bảo Kiếm phi thân từ trên cao xuống, chớp mắt đã đặt chân vào trong sảnh chính của căn nhà. Mở to đôi mắt linh hoạt nhìn liếc xung quanh, tiểu thiếu niên vui vẻ lao vào ôm chầm lấy người đang ngồi yên bình đọc sách trên chính điện, để rồi sau đó những gì hắn nhận được chỉ là cốc đầu đau điếng và cái nhìn thiêu mi từ người phía trước.

– Ách, phụ thân, người không nhất thiết phải “hảo hảo” đãi nhi tử của mình như thế chứ? Ta đau sắp vỡ đầu rồi này ~

Vị tiểu thiếu niên nọ hờn dỗi chu môi, hai tay đưa lên đầu xoa xoa chỗ bị đánh. Đổi lại, một nét cười hiện lên trên khuôn mặt người đối diện.

– Được, vậy ta hảo hảo đối đãi ngươi bằng Tuyệt Tình Phong Kiếm nhé?

– Ách, cái đó ta càng không cần ~ Người lại không thương ta nữa rồi ~ Ô .. – Tiểu thiếu niên càng chu môi dữ, giọng điệu cũng ngày càng tăng thêm tính chất ăn vạ của một tiểu hài tử, đôi mắt long lanh tựa sắp khóc mà sao lại có vẻ như tiếu phi tiếu.

– Ngươi bao nhiêu tuổi rồi vậy? – Người nọ nhíu mày hỏi.

– Ta mới có mười chín a ~ – Hờn dỗi trả lời.

Trước hành động con nít không cách nào phù hợp với tuổi này, người nọ chỉ còn cách thở ra, đặt cuốn sách xuống bàn rồi đưa tay xoa đầu kẻ nọ.

– Đa Nhi ngoan, đừng quậy nữa, nói ta nghe xem nào, hôm nay ngươi đến đây là có chuyện gì?

– Ta đến thăm phụ thân của ta, không được sao? – Phong Đa Tình hờn dỗi, tay vờ hung dữ vứt kiếm về phía sau, chân lại di di như thể có cái gì đó khiến hắn khó chịu đang ở dưới chân và hắn thì muốn đì chết thứ đó.

Đối lại hắn, Phong Lãng Tử chỉ cười. Cái chuyện Phong Đa Tình thích giả ngu ngốc ăn vạ người khác như thế này, hắn đã nghe nói rất nhiều từ những vị đồng môn khác, vả lại chính hắn cũng đã thử nghiệm không ít lần, vậy nên không ngạc nhiên cũng là chuyện thường. Với tình huống này, tốt nhất là chỉ mặc kệ, ôn ôn nhu nhu mà dỗ dành hắn, khi nào chán hắn tự sẽ dừng lại.

– Vô Nhi muốn nhắn gì với ta sao?

Trưng ra bộ mặt tiếu phi tiếu, Phong Lãng Tử cất lời dò hỏi.

– Ách, thực đúng – Hài tử kia liền trợn tròn mắt, lập tức nhảy đến bên cạnh hắn, không ngừng kể lể – Phụ thân, Vô Nhi càng ngày càng tác oai tác quái, hắn cậy mình là ma giáo minh chủ mà bắt nạt ta. Ta thực không chịu được hắn, phụ thân mau đưa hắn trở về, bảo hắn buông tha cho ta đi có được không? ~

– Hắn nhắn gì vậy? – Nét cười không đổi, Lãng Tử lờ tịt luôn những lời thừa thãi của Phong Đa Tình.

– Ách, phụ thân khi dễ ta, chỉ quan tâm mỗi Vô Nhi – Phong Đa Tình làm như mình bị oan khuất, mi mắt chớp cái đã ầng ậng nước, chỉ cần nhắm mạnh một cái là có thể khóc oa oa ngay. Thế nhưng, khi nhìn thấy bộ mặt “cười hiền” của phụ thân, ngay lập tức hắn đã ngậm miệng và đi vào vấn đề chính.

– Ách, thực chất hắn muốn nhờ ta.. nhờ phụ thân là người.. đi thử một chuyến đến hoàng cung Đại Khuyển Quốc..

– Hắn đắc tội với hoàng đế Khuyển Đại Quốc và muốn đem ta ra làm con tốt thí mạng? – Phong Lãng Tử thiêu mi nhìn.

– Ấy ấy, không phải – Phong Đa Tình vội vàng đính chính – Hắn chính là không đắc tội gì lớn với hoàng thân quốc thích bên đó cả, tất cả đều là chuyện nhỏ, tất cả đều đã xong xuôi.. Bất quá..

– Bất quá sao?

– Là thái tử Đại Khuyển Quốc muốn cưới Nhật Mộ tỷ tỷ làm phi.

Một lãnh nhân từ bao giờ lặng lẽ xuất hiện trước cửa chính điện, trên người vận toàn hắc y, mặt bị che kín bởi một tấm lụa đen dài. Mái tóc buộc cao, từng lọn tóc bay nhè nhẹ trong gió, khẽ rung động khi hắn từng bước bước lại gần hai người kia. Hông đeo trường kiếm màu đen, toàn thân hắn toát ra một thứ khí chất lạnh lùng khó gần khiến cho người ta ít ai có thể lại gần tiếp xúc.

– Ách, Vô Tình, ngươi cũng đến. – Nam nhân vận bạch y chán ngán mở đầu – Ta cứ tưởng ngươi còn mải quan tâm đến Xích Cung, không thèm nhìn ngó phụ thân chứ.

– Ta không có như vậy, phụ thân, ta vẫn quan tâm người – Hắc y nam nhân nhanh chóng thanh minh – Đa Tình giận ta không cho đi thanh lâu, liền về đây ăn vạ với ngươi đó. Ta đây là vô tội.

Một cái nhìn thiêu mi hướng về phía bạch y nam nhân.

– Đa Nhi, ngươi thật thích thanh lâu a ~

– Ách, phụ thân, ta không có, không hề thích thanh lâu chút nào a ~ Ta rất là yêu người a ~ – Bạch y nhanh chóng mở giọng nịnh nọt.

– Hanh, không đùa với ngươi nữa, hai ngươi nghiêm túc nói cho ta nghe có chuyện gì xảy ra. Tại sao Nhật Mộ lại bị tên thái tử đó nhắm trúng vậy?

Bạch y nhanh chóng phản xạ, đưa ngón tay chỉ về phía hắc y nam nhân.

– Tại hắn.

Hắc y lườm bạch y đến rách con mắt, tâm ý đại loại “Đa Tình ngươi bán đứng ta”

Bạch y không hề thương tiếc đáp trả “Là ngươi cáo trạng ta với phụ thân”

Hai người đấu mắt một hồi, hắc y nam nhân thở dài, đầu cúi xuống ủ rũ.

– Phụ thân, là ta sai. Ta lỡ mang Nhật Mộ ra làm vật trao đổi.

Rầm một cái, chiếc bàn trước mặt Phong Lãng Tử vỡ làm hai.

– Hài tử hỗn láo, ngươi dám coi kế muội của phụ thân ngươi là hàng hóa để trao đổi sao?

Thấy tình hình không ổn, Đa Tình lại nheo con mắt, thở dài chán nản. Hắn mới là kẻ đi buôn mà, Vô Nhi lãnh khốc kia có thể đi buôn được sao? Phụ thân giận quá nên lú lẫn rồi. Vả lại, Nhật Mộ tỷ đã 25, đem bán đi cũng đúng, nếu không chẳng lẽ để ở nhà làm mụ già nấm mốc.. a a, ta xấu mồm, này tự vả..

– Phụ thân, là Vô Nhi dùng sai từ thôi, không phải trao đổi.

Hắn cố bóp méo vặn vẹo sự thật.

– Ngươi nói xem, như thế nào lại có thể dùng nhầm từ trầm trọng vậy?

– Hanh, thực ra hắn với vị thái tử nọ có chút xích mích khi đi lại trong giang hồ. Vị thái tử nọ lại nóng nảy, khi không thích gây sự, liền đem quân đến tận Xích Cung Chi Môn để tấn công. Khi đó, quả thực Vô Nhi đã cố nhịn nhưng không được, đã vậy hắn ta còn dám đạp bể tấm bình phong mà phụ thân tặng.. – Nói đến đây, hắn cấu Vô Nhi một cái, kẻ kia đau đớn nhíu mày lại, khiến cho Lãng Tử ngồi trên có cảm giác như kẻ này thực sự hối tiếc – Vậy nên hai bên đánh nhau..

– Úc, ta hiểu được, giang hồ vô tình, đánh nhau là chuyện thường. Nhưng chuyện của tiểu muội liên quan gì đến đây?

Lãng Tử nhíu mày không hài lòng. Tiểu tử này.. không phải là đang kể chuyện đánh lạc hướng hắn đấy chứ?

– Thực chất có liên quan. Thái tử nọ vốn võ công cũng không tồi, tuy nhiên phải đánh với hai võ lâm đại nhân là ta và hắn – mép tự dưng cười cười, tự đề cao mình một cách không chủ ý – đã vậy lực lượng quân hắn so với ta cũng ít hơn, vậy nên lát sau liền thua trận. Tiếp đó hắn liền cấp tốc rút. Huynh đệ tụi ta tưởng chuyện đã xong, ngay lập tức bỏ phòng bị đi ăn uống một chút – hắng giọng, lược bớt lược bớt vài chỗ nào – Ai dè lúc trở lại, đã thấy hắn đứng trong Xích Cung tiếp chuyện vui vẻ với Nhật Mộ tỷ.

Ai, vậy ra đây chính là nguyên do họ gặp mặt.

Lấy tay nhu nhu thái dương, Phong Lãng Tử không khỏi thở dài. Hắn biết, tiểu muội của hắn thực chất dung mạo phi phàm, là mỹ nhân thiên hạ ít ai sánh kịp, nếu nói vị thái tử kia yêu hắn ngay từ cái nhìn đầu tiên cũng không sai. Tuy nhiên, hắn cũng không ngờ rằng một ngày nào đấy, mình sẽ phải đương đầu với chuyện kẻ si mê tiểu muội mình lại là người ở trong cung, thậm chí còn là vương tôn quý tộc. Ách, nếu không đồng ý lời cầu hôn của người ta tức là kháng chỉ, vi tôn phạm thượng, chắc chắn sẽ xử trảm. Còn nếu đồng ý, chưa chắc liệu đã hay, vì tiểu muội của mình liệu có hạnh phúc khi ở bên hắn?

Bất quá, thánh chỉ cũng chưa có ban ra. Vậy nên, những gì hắn có thể làm bây giờ là dồn tâm sức nghĩ cách làm sao để đưa tiểu muội này thoát khỏi tầm mắt của tên thái tử đó.

– Vậy các ngươi tính đưa ta vào triều làm gì?

– Phụ thân a, gia gia và gia mẫu đã không còn, Nhật Mộ tỷ chỉ còn người và chúng ta là thân nhân, nếu đám cưới duy nhất của tỷ mà chúng ta cũng không có mặt.. ách!

Phong Đa Tình còn chưa kịp nói hết đã thấy một cuốn sách nhắm thẳng đầu mình bay tới. Nhích người sang bên phải một chút để né tránh cuốn sách, Đa Tình nhăn nhó kiện cáo.

– Phụ thân, người không nhất thiết phải..

– Ngươi muốn ta gả Nhật Mộ cho tên thái tử kiêu ngạo vô dụng đó? – Phụ thân hắn băng lãnh trả lời.

– Ách, chuyện này.. – Hắn thầm nghĩ, từ đâu mà phụ thân luận ra thái tử vô dụng và kiêu ngạo vậy? Hắn nhớ mình đâu có đề cập tới? Vả lại, phụ thân à, người cũng phải chấp nhận rằng kế muội của phụ thân cũng đâu còn trẻ nữa a..

– Đừng có “ách” giả ngu với ta, ta thừa biết ngươi đang toan tính gì. Hảo, muốn bán rẻ sư tỷ để lấy cái mác hoàng tộc đi buôn ư? Được lắm Phong Đa Tình, không hổ danh là quái thương bậc nhất Giang Châu. Nếu ngươi đã tham tiền đến vậy, sao không mang phụ thân ngươi ra bán quách cho vương tôn quý tộc nào đó luôn đi? Lưu lại ta làm gì? Hay vẫn còn thấy chưa có mối nào xứng?

– Ác.. Úc, phụ thân, người bớt nóng giận, nhi tử không có ý đó.. Nhi tử không dám.. Nhi tử sai rồi a.. Nhi tử không nên đề xuất ý đó.. Phụ thân đừng giận ta a..

Phong Đa Tình quả không hổ danh là Đa Tình, mới bị phụ thân thân yêu quát mắng một chút đã bắt đầu sợ run, vội vàng ôm chân ôm tay người ta, ghì chặt lại, bám dính lấy không rời, miệng không ngừng rên rỉ. Phong Lãng Tử xưa kia rất chán ghét những thói đời, bán mạng lấy lợi nhuận, nay thấy tiểu hài tử mình hết sức dạy dỗ cưng chiều bỗng dưng có thái độ đó, đương nhiên sinh khí, một mực gạt nó sang một bên không nhận mặt. Hai người, kẻ thì nhất chết bám lấy, kẻ thì một mực gạt người đang bám dính trên mình ra, đôi co mãi không thôi. Phong Vô Tình đứng ngoài một lúc rút cục cũng không chịu nổi, đành xen vào gỡ Phong Đa Tình ra khỏi phụ thân, một mặt ôn nhu xoa dịu hỏa khí của phụ thân. Một lát sau, khi Phong Lãng Tử đã ôn hòa được ít nhiều, Phong Đa Tình cũng đã trấn tĩnh, không còn trẻ nít như trước nữa thì Vô Tình mới yên tâm mà buông họ ra, nghiêm túc mở miệng.

– Phụ thân, thực chất ta chỉ muốn người đi thử một lần, để người xác định xem thái tử đó liệu có thể mang lại hạnh phúc cho Nhật Mộ tỷ không. Nếu xác định hắn là người tốt, ta hy vọng người có thể đồng ý cho hôn sự này. Về phần Nhật Mộ tỷ, ta cũng đã nói qua. Tỷ ấy xác định sẽ đi gặp mặt, nếu không thích sẽ lập tức từ chối, người không cần lo lắng. Ta và Đa Tình cũng chỉ muốn người được an lòng thôi.

– Phụ thân à, Vô Nhi nói đúng đó. Ta thật sự không có ý khinh suất, vì tiền mà từ bỏ tất cả đâu. Dù cho ta cả thế giới này ta cũng sẽ không bán người đâu a, đừng nghi oan cho ta a. – Phong Đa Tình nhân lúc có cơ hội liền xen vào thanh minh, trưng ra bộ mặt sũng nước vô cùng oan ức. Bù lại cho hắn, vẻ mặt Phong Lãng Tử cũng có giãn ra vài phần, không còn cau có như trước nữa.

– Phụ thân, ý người ra sao? – Phong Vô Tình thấp giọng.

– Chừng nào các ngươi định đi?

– Ngày trăng non.

– Hảo, vậy ta cùng đi – Phong Lãng Tử đưa tay lên vuốt mi, mắt liếc sang tấm bình phong kê gần cửa, đầu suy nghĩ mông lung. Hai hài tử trước mặt nghe thấy câu nói đó của hắn đều có biểu lộ rõ rệt. Phong Đa Tình luôn bộc lộ quá mức bình thường, vui vẻ nhảy cẫng lên, lao vào ôm chầm lấy hắn. Rõ ràng là hắn chỉ đồng ý đi thăm chứ đâu đồng ý cho cưới? Vả lại, hắn còn chưa hỏi tội Phong Đa Tình chuyện mua bán ma than quỷ khóc, cả vụ thanh lâu thần thánh kia nữa. Thế nhưng, khi nhìn thấy nụ cười tươi tắn của Phong Đa Tình, Phong Lãng Tử dường như có chút gợn sóng trong lòng, sau đó quyết định đem hai chuyện kia đá sang một bên, coi như tha bổng cho hài tử hư hỏng này. Về phần Phong Vô Tình, do tính cách băng lãnh từ nhỏ nên cũng không mấy khi bộc lộ cảm xúc, thành ra lúc vui mừng khóe miệng cũng chỉ hơi nhếch lên, cười nhẹ một cái rồi thôi. Nhìn thấy tiểu hài tử cưng của mình vui vẻ, tinh thần của Phong Lãng Tử cũng khá lên vài phần, người đột nhiên tràn ngập sinh khí. Thoải mái đứng dậy gạt sách sang một bên, hắn rút cây kiếm treo trên tường xuống, cười hiền với hai nhi tử.

– Lâu rồi chúng ta không giao đấu, để hôm nay ta thử xem công phu của hai ngươi thế nào.

– Hảo, phụ thân, ta đấu với ngươi !! – Cao hứng, Phong Đa Tình lập tức đáp ứng lời thách đấu mà không thèm nhìn nhận kĩ càng xem đối thủ là ai. Đến lúc biết mình lỡ mồm, hắn đành quay sang Phong Vô Tình tìm người cứu trợ.

Bất khả kháng trước con mắt năn nỉ đến đáng thương của Đa Tình, Phong Vô Tình đành rút kiếm, lầm bầm vài chữ rồi tiến tới.

– Phụ thân, ta mạo muội xin người chỉ dạy.

Phong Lãng Tử thấy hai “đồ nhi” dù đã thành tài nhưng vẫn kiêng dè mình liền không khỏi ngao ngán, lười biếng lắc đầu, sau đó buông một câu than.

– Các ngươi khi dễ phụ thân già cả này, muốn đánh hội đồng ta sao?

Ngay lập tức, cả Vô Tình lẫn Đa Tình quẳng vũ khí xuống, vội vã thanh minh.

– Phụ thân, ta không có ý đó !! – Đây là Đa Tình, bộ mặt thê lương.

– Phụ thân, ta không đấu nữa, để người đấu với Đa Tình!! – Đây là Vô Tình, vẻ mặt sốt sắng.

– Hảo, vậy đừng trách ta không nương tay. – Còn đây, là Phong Lãng Tử, vẻ mặt gian manh khóe miệng khẽ nhếch lên nét cười tà đạo.

– Ách! Phụ thân lừa người !!! – Hai hài tử đồng thanh thốt lên, sau đó trối chết thi triển khinh công chạy trốn khỏi những mũi kiếm vun vút của người nọ. Đại điện vài phút trước còn im lặng nay đã rầm rầm đầy tiếng la hét như có cướp bên trong.

Kết thúc ngày hôm đó, đệ nhất gian thương Giang Châu Phong Đa Tình bị phụ thân đuổi đánh chạy cả trăm vòng quanh khu nhà, quần áo tả tơi, suýt nữa thì bị đánh nát mông. Tiểu đệ của hắn, đệ nhất ma giáo Minh chủ cũng không khá hơn, bị đuổi chạy đến xanh xám cả mặt, tóc tai vốn mượt mà rối bù lên, chân tay rã rời, cả người dính đầy đất bùn nhem nhuốc vì ẩn thân chạy trốn, nhìn không khác gì một đệ tử Cái Bang thứ thiệt. Còn phụ thân đại nhân, thân là môn chủ Phong Lãng Môn, hôm nay đã được một buổi luyện võ miễn phí với hai cao thủ võ lâm thuộc dạng hiếm gặp lại xinh đẹp mà không tốn lấy một xu, tinh thần vô cùng thoải mái, ăn như rồng cuốn,  đêm về ngủ ngon mộng đẹp, vô cùng hạnh phúc.

Bù lại, đêm đó, hai võ lâm cao thủ hiếm gặp được dịp nằm ngủ không yên, hở chút là á á phụ thân tha mạng, kéo dài cho đến hôm sau. Nói chung, đêm đó hai huynh đệ Phong – Tình này được dịp hiếm hoi thức trắng tâm sự với nhau.

– Vô Tình, ngươi thử đoán xem, liệu tên thái tử đó có ngược đãi Nhật Mộ tỷ tỷ không?

Phong Đa Tình, hai mắt mở thao láo không ngủ được, trằn trọc không yên liền lôi kéo Vô Tình thức cùng để hầu chuyện.

– Ư, ta nghĩ hắn không to gan đến thế, cư nhiên hành hạ người của Phong gia. Nếu hắn dám, ta nhất định sẽ phanh thây hắn ra.

Phong Vô Tình hai mắt nhắm nghiền, ngữ âm nhè nhẹ tựa có tựa không, thế nhưng từng lời thốt ra đều lạnh lùng đến đáng sợ. Cười nhạt nhìn người nằm bên cạnh, Phong Đa Tình khẽ đưa tay lên sờ má tiểu đệ của mình.

– Ngươi làm gì vậy? – Không thoải mái Phong Vô Tình thắc mắc.

– Nghịch má của ngươi – Vui vẻ Phong Đa Tình hồi đáp.

– Má ta là để cho ngươi nghịch sao? – Buồn ngủ Phong Vô Tình tiếp tục hỏi.

– Ách, không chỉ má mà còn mắt, mũi, mồm, miệng, cổ, chân, tay, tóc,… tất cả của ngươi ta đều có thể nghịch – Tỉnh như sáo Phong Đa Tình cợt nhả trả lời.

– Con nít – Gìa dặn Phong Vô Tình phán.

– Cụ non – Trẻ con ngây thơ Phong Đa Tình kết luận.

– Không giỡn với ngươi nữa, ta ngủ.

Phong Vô Tình khẽ nhíu mày, quay người sang bên cạnh, chìa lưng vào mặt Phong Đa Tình né tránh. Phong Đa Tình cũng chỉ mỉm cười, dùng ngón tay gạch gạch lên lưng áo Phong Vô Tình vài nét nữa rồi thôi, cũng quay lưng lại hắn, tuy nhiên vẫn không quên thì thầm.

– Ngủ ngon, Vô Nhi.

– Ừm, ngươi nữa.

– Ta ngủ rất ngon – Có kẻ lại thích đùa.

– …

Mãi không thấy hồi âm, Đa Nhi kết luận Phong Vô Tình đã ngủ. Chán nản lăn lóc về một góc, hắn thở dài nhìn trần nhà.

Ai da.. đại gia ta không quen giường, biết ngủ thế nào đây..

Vật vã một hồi, Phong Đa Tình quyết định nhất chết nhắm mắt, một thân cuộn hết chăn của cả hai, sau đó điều hòa nhịp thở và cố đặt một cái hẹn với Chu Công cho bằng được. May cho hắn, chăn vẫn còn hơi ấm từ chỗ Phong Vô Tình, vậy nên mới đắp một chút đã vô cùng ấm áp. Hắn nằm được một lúc liền đi vào giấc ngủ luôn, không còn biết trời trăng gì nữa.

Chỉ báo hại một người nằm bên cạnh cứ mãi cựa quậy không thôi, hết thò chân lại quơ tay về phía hắn tìm kiếm chăn đắp chống lạnh.

Rút cục, đến sáng hôm sau, Phong Lãng Tử vào tìm hai hài tử, thấy hai đứa chúng nó đang ôm nhau mà ngủ. Phong Đa Tình nằm cuộn tròn trong ngực Phong Vô Tình, cả thân bao bọc bởi chăn chỉ hở ra mỗi đầu.

Nhướn mày chán ngán, Phong Lãng Tử phóng một câu.

– Dáng ngủ thật xấu.

Sau đó, lại thản nhiên rảo bước ra ngoài như không.

To be continue

A/N:   Tuổi của các nhân vật XD~ Theo thứ tự từ trái sang, lấy Lãng Tử làm mốc: A Mộ ra đời >> A Mộ biết gọi ca ca >> Lãng Tử chu du giang hồ >> Nhặt được bé Đa Tình >> Nhặt được bé Vô Tình >> Sáu năm về trước >> Hiện tại.

Lãng Tử:  10 – 13 – 20 – 21 – 23 – 29 – 35

A Mộ:  x – 3 – 10 – 11 – 13 – 19 – 25

Đa Nhi:  x – x – 4  – 5 – 7 – 13 – 19

Vô Nhi:  x – x – 2 – 3 – 5 – 11 – 17

Nói thật, viết xong cái này cũng hoa cả mắt @_@

[(Fan)Fiction][THD] Đại Khuyển Quốc sưu tập truyện


Đại Khuyển Quốc sưu tập truyện

Author: Yui Hiraishi

Rating: K+

Category: Hài, biến thái + bựa văn, cổ trang, hint đam mỹ, (các) nam nhân vật chính: mặt dày siêu cấp, biến thái siêu cấp, băng lãnh siêu cấp, nhu nhược siêu cấp và cả ngu ngốc siêu cấp =.=”, (các) nữ nhân vật chính: dịu dàng siêu cấp, lười biếng siêu cấp, độc tài siêu cấp, biến thái siêu cấp.

Warning: Mượn dáng người thật để tả tính chất người ảo, vậy nên.. ;)) Đừng sốc nếu tớ nói đúng quá nhé *vỗ ngực*

Status: On going, may mắn lắm thì 1 tuần được 1 chap *lăn lóc*

A/N: Vì là sưu tập truyện nên sẽ là nhiều mảnh truyện ghép lại với nhau, ở nhiều khía cạnh, góc độ, do nhiều người cảm nhận nhé XD~ Hy vọng sẽ không khiến mọi người phải khó chịu mà bỏ dở.

(Bật mí) Pairing:

 

Thái tử – thái tử phi [=))))))))] a.k.a nữ thiếu hiệp hành tẩu giang hồ

 tiểu khất cái (ăn mày) – đại quan nhất phẩm triều đình

đệ nhất võ lâm gian thương – đại vương gia

đệ nhất minh chủ ma giáo –  tiểu thư con nhà quyền quý