[FanFic][Destinyus][365 ngày train] Day 3: (cont)


Day 3: (continue)

 

 

- Chiều –

 

2 giờ chiều trên phòng tập ở tầng 3 nhà Keith.

 

Một đám học trò rũ ra, khản cả cổ vì cả buổi sáng gào thét. Ban nãy mới được thầy Ken dẫn ra ngoài ăn bữa trưa, toàn đồ ăn dinh dưỡng đặc-biệt-tổng-hợp-trộn-salad, được quảng cáo là vô cùng tốt cho sức khỏe và cái cổ họng. Sau đó, cả lũ lại cun cút chạy theo thầy về nhà Keith, học.

 

Sáng, thực chất là luyện thanh. Mặc dù tất cả mọi người mới chỉ là các ứng viên được chọn, chưa chính thức tuyển vào nhóm, thế nhưng để dễ cho việc ra album cũng như tham gia các show sau này thì chuyện bắt đầu luyện tập từ bây giờ không phải là sớm sủa gì. Chưa kể đến kiến thức âm nhạc học từ phổ thông đến đại học ít đến thậm tệ, vậy nên nếu không sớm bổ sung vào, sau này chắc hết nước làm ca sĩ! Luyện thanh, rồi luyện thể chất nữa. Cơ thể luôn phải ở chế độ cân bằng, tức là không quá béo, cũng không quá gầy, phải ăn đủ chất dinh dưỡng và chịu được áp lực thì mới có thể chạy theo các tour diễn.

 

Vậy mới nói, theo ngành nghệ thuật, sướng thì sướng hết chỗ chê, khổ thì khổ không còn đường nói.

 

Nghĩ đến chuyện sau này còn không được ngồi xuống mà nghỉ ngơi nữa, đám học viên lại thở dài mệt mỏi.

 

– Anou, mọi người đã hết mệt chưa?

 

Ken đi từ dưới nhà lên, tay cầm theo bình nước. Đây là bình thứ 21 kể từ sáng tới giờ. 21 bình/25 học viên, tỉ lệ cũng gần 7/8 rồi. Chưa kể đến hai quản lí..

 

Tập cái này mệt thật mà..

 

Mắt Ken lại vô tình đảo qua chỗ Syo.

 

Syo, tức là cái thằng quản lí sáng nay ăn một hit của Keith, đồng thời cũng là giáo viên dạy nhảy cho đám học viên, hiện đang đứng dựa lưng vào tường mà lau mồ hôi.

 

Về cơ bản mà nói, nếu chỉ nhảy vài cái thì cũng không đến nỗi mệt thế.

 

Cơ mà, dạy cho 25 ứng viên, nhảy đi nhảy lại không biết bao nhiêu lần để làm mẫu, chưa kể phải chạy lăng xăng sửa cho từng đứa một, rồi gào thét cho chúng nó nhảy theo điệu..

 

– Này, nước của mày.

 

Ken nhanh chóng bước đến chỗ của Syo, tay đưa chai nước khoáng đã được mở sẵn nắp. Syo lập tức giật lấy chai nước, tu ừng ực như kẻ chết khát lâu ngày trên sa mạc gặp được ốc đảo.

 

– Mệt lắm à?

 

Ken vờ quan tâm. Thực ra thì đếch cần hỏi hắn cũng biết. Cơ mà cứ hỏi thôi, dù sao cũng chẳng có gì để làm. Còn Syo, vừa uống vừa thở vừa gật đầu.

 

Ken ngứa mắt, không chịu được cái kiểu chai nước lắc liên tục theo từng cú gật..

 

Cốp.

 

Phụt.

 

Hai âm thanh nho nhỏ vang lên, ít ai để ý.

 

– Cái éo gì thế..

 

Syo ức chế hỏi, đồng thời đưa khăn lên lau lau vệt nước trào lên mặt mình – kết quả tạo thành do cú đập ban nãy của Ken.

 

– Lần tới, uống xong hẵng trả lời tao. Nhìn mày vừa uống vừa trả lời, ngứa mắt.

 

– Ơ..

 

Cũng chẳng thèm đợi phản ứng của Syo, Ken đã một nước bỏ đi.

 

Đậu má, thằng Keith ngủ như con heo, giờ này chưa dậy!! Mồm nó bảo chiều nay sẽ train cơ mà!!

 

Hung hăng bước đến trước cửa phòng Keith, Ken gõ cửa.

 

– Keith, mở cửa.

 

Không có trả lời. Ken lại gõ cửa.

 

– Ê, dậy đi, đến giờ train rồi.

 

Vẫn im lặng.

 

Ken bắt đầu nhíu mày, nhưng vẫn thử gọi cửa lần cuối.

 

– Keith, mở cửa, lên train.

 

Im-lặng.

 

Ken lùi ra sau ba bước, thủ thế.

 

– YAAAAA!

 

Cách!

 

Tiếng cửa mở và tiếng kêu của Ken vang lên gần như đồng thời. Bàn chân “vàng ngọc” của Ken vừa vung lên định đạp cửa thì giờ huơ vào khoảng không giữa cánh cửa và khung, suýt nữa thì đạp trúng một kẻ nào đó đang cởi trần định bước ra, nếu như cái kẻ bán nude đó không nhanh nhẹn mà né sang một bên.

 

– Mày vừa làm gì thế? – Kẻ bán nude mở cửa đen mặt hỏi.

 

– …

 

Ken nín lặng, lòng thầm nghĩ, may mà mình chỉ đá 1 chân. Nếu nhảy lên đá bằng 2 chân, có lẽ  sẽ bị nó cho vào lò luộc chín. Còn nếu không, cũng sẽ ngã dộng đầu xuống đất mà chết.

 

—————-

 

Cùng lúc đó, ở tầng 3..

 

Thiên Yết đang ngồi ngẩn ngơ, mở cửa sổ thò đầu nhìn ra bên ngoài.. Than thở..

 

– Mới bắt đầu đã mệt như vầy.. sau này còn ra sao..

 

Thằng nhóc phiền muộn, cả người rũ ra chẳng còn sức lực, tay xoa xoa bụng mệt mỏi.

 

– Đói quá..

 

Bình thường ở nhà, vào giờ này, Yết đang ăn bữa nhẹ. Bác giúp việc sẽ làm cho Yết một cái bánh kem Vanilla bơ thật dày, sau đó bên trên phủ Choco đi kèm mứt chanh leo.. Yết sẽ ăn sạch cái bánh, sau đó uống ly sinh tố trái cây siêu mát lạnh đặc trưng của gia đình..

 

Ọc ọc ọc.. bụng kêu..

 

Yết rầu rĩ.

 

Mà nói mới nhớ, khi đến đây, Yết rất tự tin với chế độ ăn và cơ thể cực cân đối, cực chuẩn men của mình. Gì chứ ăn đủ dinh dưỡng này, rồi cao 1m80 tròn trĩnh, cộng thêm da thịt săn chắc.. Yết đã từng chắc chắn đến khi train, mình sẽ là người hoàn hảo nhất, được khen này..

 

Thế nhưng, khi nhìn cơ bụng của Syo – …

 

Yết muốn tự tử.

 

Hoặc là do xung quanh Yết trước giờ toàn những kẻ tệ hại về hình thể, hoặc là do tiêu chuẩn hình thể của Yết quá yếu kém, vậy nên bây giờ, đứng trước một kẻ cơ bụng sáu múi đúng nghĩa, tay chân rắn chắc, da rám nắng..

 

Này mới là chuẩn men sao…

 

Yết khóc thầm.. Trong lòng quyết định.. từ giờ lấy Syo làm tiêu chuẩn phấn đấu, đíu thèm so sánh với thằng nhóc Nicole hay Kate nữa..

 

Trong lúc Yết đang đứng ngoài ban công đau lòng thì từ cầu thang, hai kẻ cực ồn ào đang đi lên.

 

– Mày.. mặc áo vào lẹ cho tao nhờ!! Khoác thêm cái áo gió nữa! Giời ạ, ăn với chả mặc, mày quên ứng viên có cả nữ à!! – Giọng của vị quản lí dễ bắt nạt nào đó. Yết tò mò, quay cổ lại, xuyên qua 1 lớp kính nhìn vào trong nhà.

 

– Đang mặc đây, mày còn giục nữa!! Nếu không phải mày cứ nhất định xách cổ tao lên thì tao cũng đã mặc xong áo từ lâu rồi!! – Giọng của vị quản lí ôn thần có một không hai, hiện đang cố chui đầu vào chiếc áo phông trắng và khoác chiếc áo gió chỉ với một bên tay, vội vã đi lên trên cầu thang, hướng về phía phòng tập.

 

Ngay lập tức, Yết rụt đầu vào trong nhà, đóng chặt cửa kính lại, sau đó tót vào phòng tập, chân run, tim đập thình thịch.

 

Đậu má, hình như mấy tên quản lí ở đây, tên nào cũng chuẩn men thì phải..

 

Lúc nãy mới liếc qua, thấy cơ bụng của tên ôn thần.. cộng với cơ bụng của quản lí dễ tính qua lớp áo thun mỏng..

 

Đậu má đậu má đậu má!!!

 

Yết quyết tâm, từ giờ không thèm so sánh cơ bụng nữa.

 

Hừ, chuẩn men, chuẩn men là gì chứ!! Chẳng phải ngày nay mốt chính là trai thư sinh sao!! Ta đây không men bằng các ngươi, nhưng ta hợp mốt, thế là được chứ gì!!

 

Yết hậm hực.

 

Đằng sau Yết, hai vị quản lí đi vào, hiện giờ đã chỉn chu trang phục, có vẻ như họ không nhận ra lúc nãy có kẻ nhìn lén..

 

Cả căn phòng vẫn ồn ào, hình như do mọi người quá chuyên tâm nói chuyện nên không để ý rằng căn phòng đã có thêm một ngườ- nhầm, thêm một ác quỷ.

 

Cộp!

 

Tiếng thước gõ thanh thoát vào chiếc bàn kê ngay ngắn góc phòng. Căn phòng lập tức im lặng, mọi ánh mắt hướng về đầu căn phòng.

 

Keith – áo phông trắng thanh lịch, áo gió màu xanh rêu, quần bò mài bạc đứng khoanh tay nơi cửa ra vào, tay trái còn cầm một chồng giấy dày đặc chữ. Bên trái – Kennedy, kính trắng gọng vàng hiện đang cầm thước – chính là thủ phạm đã gõ thước cồm cộp vào bàn. Ở phía sau Kennedy là Syo, mặc mỗi áo thun xanh đầy mồ hôi, vẫn còn ám ảnh cú đấm hồi sáng của Keith nên hiện vẫn triệt để tìm cách trốn tránh hắn.

 

– Mọi người chú ý.

 

Ken lên tiếng.

 

– Đây là Keith William, BGK – I của cuộc thi lần này. Cậu ấy sẽ giữ vai trò là quản lí cho nhóm Destinyus của các bạn sau này. Đồng thời, trong ngày hôm nay, Keith sẽ đóng vai trò giáo viên ngoại ngữ của các bạn. Mong các bạn chú ý ghi nhớ và hợp tác, Keith sẽ còn giúp đỡ các bạn rất lâu về sau này.

 

– Xin được thầy chỉ giáo!

 

Đám học sinh mới chỉ nhìn thấy Keith thôi đã lặng đi, nay còn nghe tin “lão già sẽ gắn bó lâu dài với mình” lập tức mặt mũi đều như ăn phải bả, ai nấy đều bi quan nhưng không dám thể hiện ra. Ken vừa dứt lời, lập tức cả lũ đồng thanh đáp lại, lo lắng rằng nếu mình không đáp sẽ bị thầy trù dập..

 

Nhưng có vẻ những lo lắng của các ứng viên là sai.

 

Trong lúc Ken còn đang giới thiệu, Keith đã kịp mở cửa, bước ra khỏi phòng tập, sau đó mở cửa kho đồ kế đó.

 

Tiếp..

 

– 1, 2,.. 3 người, ra đây mang cái bảng này vào cho tôi.

 

Keith đứng cạnh cửa nhà kho, tay chỉ vào mấy đứa ứng viên, sai vặt.

 

Syo đứng sau Ken, bụm miệng cười thầm, chắc chắn tên Keith đang cố tình chọc quê Ken.

 

Ken đứng trước Syo, méo mặt, thầm măng Keith – rõ ràng tao giới thiệu mày văn hóa thế, sao mày cư xử với tao chả văn hóa gì cả..

 

Keith mặc kệ hai tên bạn, chờ đợi đám học sinh tới khiêng đồ.

 

Chờ tới khi cái bảng được đặt ngay ngắn vào giá, Keith mới vào phòng, sau đó yêu cầu học sinh ngồi làm 5 dãy trên sàn nhà, tập trung nghe giảng.

 

– Buổi hôm nay, chúng ta học tiếng Anh. Ở đây, 25 bạn đều đã nắm được những quy luật tiếng anh cơ bản, tôi không nhắc lại. Nhưng tôi có vài quy luật. Khi học, thứ nhất, không ăn uống hay làm bất cứ một việc nào khác, bao gồm nhắn tin, nói chuyện, vẽ linh tinh,.. Thứ hai, không được phép nói bằng ngôn ngữ nào khác ngoài thứ tiếng đang học. Thứ ba, phải thực hiện đúng những gì tôi yêu cầu. Vậy được chứ?

 

Tất nhiên là học sinh chẳng có đứa nào dám từ chối.

 

Và buổi học bắt đầu.

 

Ken với Syo, vì hết trách nhiệm nên rủ nhau đi chơi trước. Tuy nhiên, trước khi đi, cả hai cũng kịp nhận lệnh của Keith, rằng liệu hồn 6h về đón đống của nợ của tụi bây đi. Nếu dám quên, mai tao xé xác tụi bây.

 

Ken bị đe dọa nhiều, nhờn, sợ nhưng không thể hiện ra mặt / hoặc là không sợ, mặt lạnh te chui vào Lamborghini trắng, cứ thế mà phóng đi.

 

Syo bị đe dọa nhiều, nhưng đánh cũng nhiều, nhờn không nổi, lập tức gật đầu, đợi Keith cho phép mới dám chui vào Chevrolet bạc, đuổi theo Ken.

 

Keith đứng nhìn theo bóng 2 chiếc xe khuất dần, thỏa mãn.

 

Lát sau, trong phòng tập – hiện giờ biến thành lớp học..

 

– Attention everyone! I want you to make sure that everything I said will be carved in your mind. Are you clear?

 

– Yes sir!!

 

– Ok, let’s get going. First lesson..

 

———

 

Ngày hôm đó kết thúc bằng 5 trang bài tập tiếng anh của Keith.

 

Thế là Chủ Nhật đầu tiên của 25 ứng viên đã chính thức trôi qua. Bắt đầu từ sáng ngày mai, trận chiến thực sự sẽ bắt đầu. Sẽ không còn nhường nhịn, mai sẽ là khởi đầu cho sự cạnh tranh giữa các ứng viên, 25 gương mặt được chọn để vào 5 vị trí của Destinyus. Nhóm nhạc thần tượng mơ ước của làng giải trí, ai sẽ nhận được vinh dự làm thành viên …

 

Ngày còn dài.. và quyết định thuộc về BGK..

 

Keith – Ken – Syo..

 

Ba kẻ không được bình thường bắt đầu trổ tài của mình.

 

 

– End day 3 –

Advertisements

[FanFic][Destinyus][365 ngày train] Day 3: (Continue)


Day 3:

(Continue)

 

–      Chết cha, phải làm sao giờ?

 

Cả năm đứa học trò cuống cuồng, chạy toán loạn cả lên. Phía dưới nhà là hai chiếc Merc đen trắng đang đỗ song song, chiếc màu đen chắc chắn là của Keith, còn chiếc màu trắng..

 

–      Này.. mọi người.. liệu có phải tại chúng ta đến muộn mà thầy.. ? – Nicole dò hỏi trong lúc đang cố nhét người vào cái áo gió của mình.

–      Vớ vẩn không!

 

Cả đám còn lại quay ra quát vào mặt Nicole vì đưa ra tình huống xấu nhất. Ừ thì có thể lắm chứ, nhưng kệ nó đi, phải lạc quan..

 

Kate là kẻ xử lí trang phục và đầu tóc của mình nhanh nhất, vậy nên nghiễm nhiên cũng là kẻ (bị ép buộc) chạy ra mở cửa.

 

Thực chất, tất cả các cửa thông từ trong nhà ra ngoài thầy Keith đều có chìa khóa. Cậu nhóc chỉ cần bấm nút kích hoạt nguồn điện để mở cổng là xong.

 

–      Anh em, té thôi ~~

 

Kích hoạt cánh cổng vừa được mở cũng là lúc Kate ù té chạy vào trong như thể cậu đang bị chó đuổi.

 

Không lâu sau đó, đằng sau cậu cũng có hai kẻ đẹp như người mẫu đi vào.

 

Mỗi tội, có vẻ hai kẻ đó khắc nhau kinh quá.

 

–      Mày vừa từ xó nào về thế? – Kẻ mặc đồ trắng nghiến răng ken két, tay siết chặt sáu bản nhạc phổ như đang siết lấy cổ tên áo đen, hằm hè. Ngược lại, kẻ áo đen lại có vẻ thờ ơ, thỉnh thoảng còn quay sang ngáp vào mặt thằng áo trắng thể hiện “anh đi chơi từ tối hôm qua cơ, ếu phải sáng nay nhá”

 

–      Mày.. – Kennedy nghiến răng, dường như cậu ta muốn xẻ thịt cái tên trước mặt ra.

 

–      Bài tập đâu? – Phớt lờ thái độ của Ken, Keith gọn lỏn.

 

–       Keh, lại đánh trống lảng – Ken biết tên bạn mình không có hứng trả lời, mặc dù vô cùng ức chế với thái độ của nó nhưng cũng tạm bỏ qua, đặt việc chính lên trước. – Nhạc phổ mới viết, cấp trung bình. Mày cho tụi nó thử luôn giờ đi..

 

Keith đưa tay qua cầm nắm nhạc phổ, xem xét vài cái.

 

–      Ừ, giờ đi ăn đã.

–      Heh?

–      Ăn sáng.

 

Ken ngớ người.

 

–      Mày chưa ăn à?

–      Uh, ban nãy vội quá chưa kịp rẽ vào quán ăn. Mày nấu nhé?

 

Keith tỉnh rụi nhờ vả, sau đó mặt lạnh te te đi vào phòng, đóng cửa.

 

Lũ học sinh núp nãy giờ trong phòng cách âm, nghe loáng thoáng bên dưới tiếng hai thầy cãi vã, mặt cả đám xám ngoét lại, vội vàng khép cửa chỉ để he hé nghe ngóng tình hình. Thấy hai thầy ồn ào một lúc, sau đó thì trầm lại. Rồi, tiếng bước chân của Keith lên tầng và tiếng cửa phòng ông thầy khó tính chốt lại.

 

Đám học sinh như được giải thoát, lao ào ra, vọt xuống tầng theo tốc độ tên lửa.

 

–      Thầyyyy……… – 5 đứa nhóc chạy hùng hục từ trên cầu thang tầng 2 xuống, lao thẳng vào phòng bếp làm cho Kennedy tí nữa không nắm kịp tình hình. Ba con cún nhỏ Thiên Yết, Kate và Nicole đứng bên trái, mắt long lanh nhìn thầy. Bên phải, hai con mèo con Gwen và Chris với khuôn mặt đáng thương đang nhiệt tình kêu gọi – cùng với cái dạ dày rỗng tuếch đang rú rít liên hồi.

 

–      Mấy đứa.. lại sao vậy? – Ken cười méo xệch. Này, không phải vì thằng ôn thần kia đi rồi chúng nó định tác quái với mình đấy chứ.. Mình cũng là thầy mà.. tại sao tụi nó không sợ mình.. ?..

 

–      Thầy, thầy ơi.. thầy sắp nấu bữa sáng đúng không ạ? ~ – Tiểu Yết hỏi, nuốt nước bọt.

 

–      Á spaghetti kìa ~ – Gwen thích thú.

 

–      Em muốn ăn spaghetti ~~ – Nicole nhăn nhở.

 

Túi spaghetti trong tay Kennedy run lên một cách vô thức. Quái, đồ ăn cũng biết sợ à?!

Nhìn mấy đứa nhóc đang vây quanh mình, Ken cuống cùng cũng chịu thua, hạ giọng.

 

–      Mấy đứa cũng muốn ăn hả?

–      Dạ ~~~~

 

Đồng thanh hẳn hoi.

 

Và thế là, cả một hộp spaghetti – món ưa thích của thầy quản lí Keith – đã nhanh chóng được lôi từ trên tủ xuống .. và chuẩn bị vào nồi.

 

 

–      A ~ đói quá đi ~ thầy ơi nấu nhanh lên chút ><~

 

Tiểu Yết than thở.

 

–      A ~ thầy, sao thầy lại cho nhiều muối thế ><~ mặn mất giờ ~!

 

Gwen cầu kì khó tính.

 

–      Á, thầy ơi, em không sao bỏ mì vào nồi được >< ~~

 

Kate méo xệch mặt cầu cứu thầy.

 

Kennedy phát điên.

 

–      Mấy đứa nghĩ mình đang làm gì? – Thốt lên lạnh lẽo.

 

–      Ây, thầy, tụi em chỉ muốn giúp thầy nấu ăn thôi mà… – Nicole cười cầu hòa trong khi vật lộn với món nước sốt. Tuy nhiên..

 

–      Thầy thề là thầy không nói gì, Nicole à.. – Kennedy đưa tay lên vuốt mặt, sau đó khẽ đẩy đẩy cánh mũi của mình.

 

–      Ể? Vậy a-i……

 

Nicole ngạc nhiên, định quay sang hỏi lại thầy cho chắc chắn. Rõ ràng, lúc nãy cậu nghe thấy người nói mà..?

 

À, đúng là người thật..

 

Nhưng mà không phải Kennedy. Giọng Kennedy trong và hiền hơn nhiều.

 

Cái giọng trầm và sặc mùi thuốc súng này thì..

 

–      Ha.. ha.. thầy..

–      Tụi em ra ngoài liền..

–      Em không cố ý..

–      Em biết lỗi rồi..

–      Thầy mới xuống ạ.. ?

 

Một tên mặc T-shirt trắng đang đứng khoanh tay ở cửa, nhìn vào trong bếp bằng thái độ nhàn nhã mà thể hiện phong độ cấp trên.

 

–      Ban nãy đứa nào nói muốn ăn spaghetti?

 

Một đứa nào đó run lên.

 

Thầy lướt qua, mặt lạnh.

 

Xắn tay áo.

 

–      Mày nấu lâu bỏ xừ lên được, tránh ra cho tao!

 

–      …

 

Tiếng lòng của tất cả học sinh lẫn thầy giáo còn lại đều là ba chấm.

 

Này, không phải lúc nãy mặt thầy toàn sát khí hay sao?!! Tại sao bây giờ lại thay đổi 180 độ như thế!!

 

Không công bằng, đúng là không công bằng mà!!

 

Một con người không thể nào lại thay đổi thái độ nhanh thế được!!!

 

Thật quá đáng!!

 

Lũ học trò bức xúc.

 

Cảm giác được có người đang ức chế mình, Keith quay lại, liếc mắt, hỏi.

 

–      Sao? Không ai muốn ăn à?

Lập tức..

 

–      Đâu có đâu thầy, em ăn mà!!

 

–      Thầy nấu phần của em với!!

 

–      Em muốn spaghetti cà chua!!

 

–      Thầy ơi spaghetti..

 

 

Rõ ràng là các người cũng thay đổi cảm xúc nhanh mà.. sao trách người ta chứ..

 

Tóm lại, sáng hôm đó, mọi người được bắt đầu một buổi sáng ngon lành với spaghetti.. các loại. Sốt cà chua, spaghetti thịt, spaghetti trộn chung pho mát..

 

No là từ duy nhất để miêu tả cảm xúc lúc này.

 

Cũng không ngờ rằng, ông thầy ôn thần lại có tài nấu nướng thế.

 

Xoa xoa cái  bụng đang căng tròn vì spaghetti thịt của mình, Kate lười biếng nằm dài trên sofa chờ đợi thức ăn tiêu hóa.

 

Phạch!

 

Tiếng giấy rơi.

 

Ngay sát đầu cậu nhóc.

 

Và ông thầy ôn thần ngồi xuống sofa, thiếu chút nữa đem chồng nhạc phổ quật thẳng vào mặt cậu nếu cậu không chịu ngồi dậy.

 

Lập tức, thằng nhóc bật dậy, ngồi ngay ngắn.

 

Keith nhìn nó một lúc, sau đó, rất nhanh quay sang đám học sinh đang bám lấy Kennedy, gọi.

 

–      Tất cả, tập trung lại đây cho tôi.

 

Chưa đầy 5 giây sau, cả đám tập hợp trong phòng khách.

 

Cũng chẳng đáng ngạc nhiên mấy khi ngoại trừ Kennedy đến sau và Kate đã ngồi sẵn ở đó trước dám ngồi bên cạnh ông thầy ôn thần. Đám còn lại, 4 đứa, tất cả đều ngồi đối diện.

 

Tay Kate bấu chặt vào ghế sofa, má ơi đây là cảm giác run sợ vì ngồi cạnh hổ đói trong truyền thuyết hay sao..

 

Keith ngồi bên trái Kennedy ngồi bên phải..

 

Mùi nước hoa của hai lão này chọi nhau vãi..

 

–      Đây là bài tập của các cậu trong tháng này – Keith đeo kính, còn cẩn thận kiểm tra lại từng nhạc phổ trước khi đưa cho đám học sinh. Cậu không muốn có bất cứ sơ xuất nào xảy ra trong việc train ứng viên. Mặc dù cái chuyện Kennedy viết nhạc sai là rất khó, cực kì hiếm, tuy nhiên, để chắc chắn, vẫn nên kiểm tra lại.

 

Chuỗi nhạc phổ dày nửa cm dài 120 trang được trao tay từng đứa một.

 

Run.

 

Nhạc gì mà thăng trầm loạn xị lên thế này?

 

Luyến? Láy? Giáng?

Lặp? Dán? Dôi?

 

Cầm lấy bản nhạc từ tay Keith, lưng Kate lặng lẽ rịn mồ hôi lạnh.

 

Nếu ngất luôn tại đây liệu có bị thầy xử lí không nhỉ? Kate nghĩ thầm.

 

–      Cuối tháng này tôi sẽ kiểm tra cả đội, ai không hát được, làm ơn rút đơn đăng kí về, được chứ?

 

–      …

 

Im lặng.

 

Chờ một lúc lâu không thấy đám học trò phản ứng gì, Keith thở hắt ra, tháo kính, đứng lên duỗi người kiểu như cả thế kỉ hắn chưa được nghỉ ngơi…

 

–      Được rồi, mọi chuyện cứ thế nhé, tôi đi nghỉ chút đã, chiều sẽ xuống hướng dẫn cô cậu sau..

 

Kennedy ngơ ngác.

 

–      Giờ này mày định đi đâu? Không dạy luôn mấy đứa đi còn gì?

 

Keith nhìn Ken, mặt tỉnh rụi.

–      Tối qua hoạt động nhiều quá, thiếu ngủ.

 

Lũ học trò đỏ mặt vì nghĩ bậy. Ken gầm rú.

 

–      Tao đã bảo mày là nhận học trò rồi thì thôi cái kiểu ăn nói nhăng nhít ấy đi rồi cơ mà!!!!

 

Keith mặc kệ, cứ thế bước thẳng lên tầng.

 

Nhưng, đang định chốt phòng..

 

RẦM!!

 

Hình như lúc nãy có đứa nào nó vào nhà quên chưa khóa cổng, để bây giờ chó dại nó xông vào nhà..

 

–      Kenn cưng ~~ Keith dễ thương ~~ Tôi đưa đám học viên đến rồi này ~~

 

Ầm ầm ầm..

 

Tiếng 20 học viên nữa ồn ào nháo nhác xông vào tòa biệt thự – vốn được xây cách xa trung tâm thành phố cho yên tĩnh – nói chuyện như đang ở chợ.

 

Rắc.. rắc..

 

Keith bẻ tay.

 

Năm đứa học trò đã được lĩnh hội sự đáng sợ của Keith, lập tức đứng nép ra đằng sau Kennedy, nín lặng.

 

Lần này đến lượt Kennedy mặt tỉnh rụi, đưa tay ra chọt chọt Syo, sau đó chỉ về phía Keith.

 

–      Anh có 3s nhé.

–       Gì vậy Ken cưn… KEITH TỪ TỪ BÌNH TĨNH CÓ GÌ NÓI SAU Á..

 

20 đứa học viên bị giọng thầy quản lí thu hút, lập tức quay lại, tò mò nhìn, và sau đó.

 

Run rẩy.

 

Syo – tức là thầy quản lí chính thức của chúng nó – người luôn cười nói vui vẻ – người dễ tính nhất trong số các quản lí – đã bị hạ gục chỉ bởi một cú đấm.

 

Mặt không tím da không xước mắt không thâm, nói chung là tại chỗ bị đánh không hề xuất hiện dấu hiệu của bạo lực.

 

Chỉ là, Syo đã ngất.

 

Còn Keith, đứng lạnh nhạt tại bậc thứ 3 của cầu thang, tay trái đang xoa xoa cổ tay phải, mắt lạnh lẽo.

 

–      Còn anh chị nào muốn ồn ào ở nhà tôi, ra đây.

 

Người ta bảo, thầy giáo không được đánh học sinh.

 

Ừ thì Keith có đánh đâu.

 

Người ta bảo thầy giáo phải yêu thương học sinh.

 

Ừ thì Keith có ghét đâu.

 

Chỉ đơn thuần là “ra đây” thôi mà.

 

20 học viên im lặng. Keith nhíu mày một chút, sau đó chậm rãi duỗi ra, hài lòng.

 

–      Tốt lắm, tất cả im lặng và đọc kỹ bản nhạc phổ cho tôi. Ba giờ chiều nay tôi sẽ hướng dẫn các bạn. Còn bây giờ, nghe theo sự chỉ dẫn của Kennedy nhé.

–      Dạ!

Đồng thanh đến là vang dội.

 

Keith cười dịu dàng.

 

Kennedy lạnh sống lưng.

 

Nicole rợn tóc gáy.

 

Gwen nổi da gà.

 

Christine nổi da gà.

 

Thiên Yết.. ừ cũng nổi da gà.

 

Kate mặt ửng hồng.

 

Núp phía sau Ken, chờ Keith bước hẳn vào phòng và đóng cửa lại mới thở hắt ra.

 

Ken thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng sát thần cũng đã đi nghỉ. Quay sang đám học trò, hắn trấn an.

 

–      Nào, mọi người bình tĩnh và chú ý đây. Sáng nay, tôi sẽ đảm nhận vai trò làm người phụ trách cho các bạn. Bây giờ mọi người xếp hàng, lần lượt theo tôi..

 

Ken kéo cả lũ lên phòng cách âm tầng 3 tập nhạc, tránh gây ồn ào cho kẻ nào đó đang ngủ. Ba đứa học viên được phân công khiêng cả thầy Syo lên, đề phòng việc Keith ngủ dậy xuống nhà uống nước gặp phải Syo, lại ngứa tay thêm một cú thì khổ.

 

Cuối cùng, phải đến lúc cả 25 học viên và 2 thầy giáo ở trong phòng cách âm, thế giới mới yên bình trở lại.

 

27 con người kia đang cùng nhau luyện tập rất vui vẻ.

 

Còn ở nhà dưới tầng 2, trong căn phòng rộng rãi với đầy đủ tiện nghi, có một kẻ đang nằm giường kingsize, tưởng ngủ nhưng hóa ra lại nằm rảnh rỗi nhắn tin.

 

[Sáng nay anh không phải train học viên à?]

 

Tin nhắn từ một số điện thoại lạ gửi đến.

 

[Không, chiều thôi]

 

Keith nhắn lại.

 

[Vậy tối nay rảnh không?]

 

[Có lẽ]

 

[Đi bar nhé?]

 

[Để xem đã]

 

Keith khẽ nhếch khóe môi, sau đó quẳng điện thoại sang một bên.

 

Nhàm chán, cái gì cũng nhàm chán cả.

 

Aish…….

 

Thôi, ngủ. Chiều còn dậy train.

 

Tự nhủ như thế, Keith xoay người kéo đống chăn bên cạnh lên trùm kín người, sau đó cố gắng tự dỗ mình phải ngủ.

 

Đây là lần thứ n hắn cố gắng ngủ mà không cần thuốc.

 

Khỉ thật.. Hi vọng sẽ ngủ được.

 

Căn phòng được chuyển sang chế độ ban đêm, rèm tự động hạ xuống che khuất ánh sáng từ ngoài vào.

 

Hắn, ngủ.

[365 ngày train] Day 3: Are U ready for Homework??


Warnning:  Nhắc lại, đây là fanfic Destinyus, mọi chuyện xảy ra đều không có thật.

Btw, cảm ơn Minh ngu đã fix WP giùm em T__T Không có anh chắc em chỉ còn nước lập WP mới T__T Đừng buồn nữa nha anh, anh quan trọng lắm đóa :”>~

Enjoys the fic, plz ~ Btw, Keith is a pervertttttttttttt =)) Bạn Keith là một tên bịnh hoạn =))

 

Day 3:

 

Are U ready for Homework??

 

Ngày thứ hai ở Destinyus của tiểu Yết.. À nói đúng hơn là ngày thứ hai ở nhà của quản lý Keith, chủ xưởng của nhà Destinyus..

 

 

Ngày thứ hai, mà tiểu Yết có cảm giác như cả thế kỉ. Đầu tiên là cái vụ tối qua…

 

[flash back]

 

–      Một lúc bắt tao train hai chục đứa là sao!!!

 

Keith đại nhân rống giận, khuôn mặt đen sì lại, có cảm giác rằng bất cứ ai lọt vào tầm mắt của ngài lúc này sẽ bị nghiền nát thành từng mảnh vụn. Đứng bên cạnh, Syo-chan đang cười méo mó, miệng không ngừng an ủi, xoa dịu thằng bạn đang có nguy cơ nổi điên của mình, đồng thời quay sang Kennedy nhắn nhỏ.

 

–      Em.. yêu.. ~ – Hắn kéo dài giọng – Làm ơn ra ngoài, chuẩn bị cho lão Keith cái xe..

 

Kennedy ngơ ngác:

 

–      Đưa ổng đi hóng gió chắc?

 

–      Không, tống về nhà.

 

Và thế là, với sự hợp tác ăn ý của anh yêu Syo và em yêu Ken, thánh nóng nảy Keith đã được thảy về nhà như vậy.

 

Tuy nhiên cũng có hàng đính kèm, đó là ba con búp bê đóng chai mang nhãn hiệu tiểu Yết, Song Ji Ji và Bạch Thiên Di – Kate. Ba con búp bê này, khi thấy Keith nóng giận đã đứng riết vào một góc, dù có kéo cũng không ra, mặc cho cả Nicole lẫn Gwen đã dắt nhau chạy đi chỗ nào tránh đạn rồi. Mãi về sau, khi tống cổ Keith về nhà, Kennedy mới có thể kéo ba đứa tụi nó ra khỏi góc kháng chiến và đi về nhà.

 

Và về đến nhà…

 

[end flash back]

 

Tiểu Yết nhìn căn phòng dày đặc bụi trước mặt, sau đó lại cắm cúi soi cái vali bé bằng móng chân voi của mình, não nề mà kêu gào thảm thiết.

 

–      Nicoleeeeeee!!!

 

–      Âyyy em đâyy – Nhóc Nicole nhẹ dạ dễ bị ép hầu hạ đã đầu hàng vô điều kiện trước tiểu Yết, vị sư huynh này chỉ cần rú một tiếng, lập tức chúng ta sẽ thấy xuất hiện một con cún con Nicole với đôi mắt ầng ậng nước xuất hiện, bám dính lấy gấu quần Yết.. ăn vạ.

 

–      Nicole!! Dọn đống đồ này cho anh!! Anh muốn ngủ!!!

 

Mặc cho Nicole còn ngơ ngác chưa rõ chuyện gì xảy ra, Tiểu Yết đã thảy cho Nicole cái vali của mình và nằm vật xuống sofa, ngủ như chưa bao giờ được ngủ. Đằng sau đó, căn phòng của Nicole và tiểu Yết vẫn mang màu xám xịt của bụi, và hình bóng một thằng nhóc xách vali vừa đi vừa than khổ, cố gắng lau dọn phòng cho sư huynh mình..

 

Đây là nhà của Keith.

 

Ba tầng với ba không gian khác nhau.

 

Tầng một với gara, phòng khách, 1 phòng ngủ và 1 phòng bếp chính.

 

Tầng hai gồm dãy hành lang ngoài dài dằng dặc, trồng đủ loại cây cảnh sặc sỡ, bốn phòng ngủ với một phòng cách âm.. Mỗi phòng ngủ đều được cẩn thận xây một nhà tắm riêng, bồn tắm đầy đủ.  Bên trên là tầng ba, phòng tập nhảy với bốn góc bọc kính tối màu, đảm bảo luôn mang nhiệt độ lò vi sóng vào những ngày hè ấm áp..

 

Tiểu Yết và Nicole ở tầng một, sát nhà bếp. Đây đáng lẽ ra sẽ là vị trí lí tưởng cho hai đứa, mỗi đêm dậy có thể tranh thủ móc vài gói snack từ trong tủ lạnh ra mà gặm gặm.. Thế nhưng, chưa kịp hoan hỉ, Keith quản lý đã rất không tốt bụng thông báo, tủ lạnh này toàn đồ sống, muốn ăn thì chịu khó nấu nha em…….

 

Ở Destinyus ai cũng biết, Yết không biết cắt chanh.. và Nicole thì luộc trứng bị vỡ….

 

Vậy nên, sờ vào cái tủ lạnh, đối với Yết và Nicole hiện giờ, phải gọi là bất khả thi….

 

Nhà dưới chỉ có một phòng ngủ, vậy nên có mỗi hai anh em Yết và Nicole tác quái với nhau. Bù lại, ở nhà trên, dân cư sinh sống đông đúc, hoạt động náo nhiệt. Phòng của thầy Keith nằm ngay tay phải cầu thang, chỉ cần một tiếng động nhỏ, hay chỉ một con kiến bò qua cái cầu thang này, thầy đều nắm rõ như lòng bàn tay. Phía tay trái cầu thang, một dãy hành lang dài chạy qua bốn phòng ngủ xếp song song với nhau, dẫn đến lan can sau nhà với dãy cây cảnh. Tầng hai, Song Ji Ji và Gwen chia nhau một phòng ngủ, riêng Kate là con trai nên bị đày tới góc nhà, còn được cẩn thận trao nhiệm vụ tưới nước hàng ngày cho đám cây cảnh..

 

Như đã nói, hôm nay là một ngày xấu trời, vậy nên tâm trạng của thầy Keith không tốt.

 

Mà thầy đã không có tâm trạng tốt thì học sinh cũng đừng hòng được vui.

 

Sáng sớm.

 

–      Cạch cạch..

 

–      Tách tách..

 

–      Xoạch xoạch..

 

Một dãy dài tiếng động vang lên tưởng chừng như vô hạn. Lũ học trò ngốc nằm ngủ say như chết bên trong, không hề hay biết việc Keith đại nhân đang nhốt tụi nó ở nhà để mình đi thư giãn. Mãi cho đến khi cánh cửa gara sầm một tiếng, tiểu Yết bị giật mình, co chân đạp phải Nicole đang nằm thu lu dưới chân, khiến cho Nicole đau quá rú ầm lên thì lúc đó cả đám học trò mới dậy.

 

Đầu tiên là ngơ ngác, ngơ ngác nhìn.

 

Sau đó, ngó đồng hồ.

 

Và, cuối cùng, đồng thời ré lên.

 

–      Oé……….. Muộn giờ rồi………………..

 

Hôm nay là chủ nhật, đáng lẽ được nghỉ, nhưng thầy Ken dặn đúng tám giờ phải lên công ty thầy đưa bài luyện giọng về nhà, bởi tuần sau sẽ có bài kiểm tra chất lượng và lọc ứng viên của Keith..

 

Vậy nên..

 

– Kateeeeee, lấy giùm em cái khăn mặtttttt – Đây là Nicole rú ầm lên từ dưới nhà, vô cùng đau khổ chờ đợi Kate ném cái khăn mặt đang phơi ngoài ban công tầng hai xuống cho mình. Ở gần đó..

 

– Song Ji Ji!! Cô để lọ sữa dưỡng da của tôi ở đâu rồi :@!!!! – Này là chất giọng ngọt ngào của Gwen đang được vặn lên mức cao nhất, 250 decibel. Cuồng cuồng ôm lấy cái khăn cùng với mớ sữa rửa mặt bên cạnh là Ji Ji, cô nàng tối qua thức muộn để nhắn tin với gia đình, thành ra sáng nay cứ mê man mãi không tỉnh, đến khi bị tiếng thét của Gwen đánh động mới chịu mở mắt ra. Vội vàng thảy cho Gwen lọ sữa, Song vội vàng nhảy vào phòng tắm bên cạnh của Kate mà không thèm chú ý..

 

– Sặccccccc, Song Ji Ji!!! Cô nghĩ đây là chỗ nào!!!

 

Bên trong là Kate với bộ dạng nửa kín nửa hở. Cậu ta đang thay đồ.

 

Song vội vàng giơ tay lên che mắt lại.

 

– Giời ạ, thay đồ sao không khóa cửa vào!!! :@ – Cãi cố gỡ ngượng.

 

– Đây là phòng tắm của tôi nha cô!! – Kate cũng không nhường nhịn đốp lại.

 

– Nhưng mà.. Gwen chiếm phòng của tôi rồi!! – Song khổ sở.

 

– Vậy xuống phòng tụi Yết kìa! – Chật vật chui đầu vào cái áo thun mới mua hôm qua, Kate vặn vẹo mặt chỉ hướng.

 

– Nhưng tụi nó cũng..

 

Đột nhiên, trong đầu Song Ji Ji nổi lên một ý nghĩ không mấy thông minh cho lắm.

 

– Vẫn còn phòng tắm của thầy cơ mà?

 

Mắt con bé lóe lên một tia man dại kiêm điên cuồng, biểu hiện của chứng CDSHT lâu ngày – hoặc cũng có thể là CTSHT đột biến. Tuy nhiên, hiện giờ chúng ta không bàn đến vấn đề đó, chuyện quan trọng là bé Ji Ji, sau khi bị nhét vào con đường tử thần là không có nhà tắm a.k.a nhà vệ sinh để xài, khi mà cái bộ phận bài tiết nó đang điên cuồng gào thét đòi đình công, và mái tóc của cô nhỏ thì đang bền bỉ đấu tranh đòi được chải gội.. Song Ji Ji đã đưa ra một quyết định..

 

– Dù sao thầy cũng có ở nhà đâu, sao biết được, keke..

 

Con bé tự an ủi mình, và rướn người, lách cổ chui vào phòng thầy.

 

Và.

 

Choáng!!

 

————————- Cùng lúc đó, ở Black Entertainment —————————–

 

– Tút… Số điện thoại quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…

 

Nhíu mày nhìn cái điện thoại trong tay mình, Syo khẽ bấm bấm vài nút, sau đó cất điện thoại đi. Ầy.. đây là cuộc thứ sáu hắn gọi cho Keith, để nhắc bọn thực tập sinh đang trú tạm nhà hắn đến nhận bài tập.. Cơ mà, hình như tên này tắt máy mất rồi.

 

Chán nản quay sang nhìn Kennedy, thấy hắn vẫn say sưa với đám nhạc phổ.

 

– Ê, nhóc..

 

Tất nhiên là gáy cuốn nhạc phổ đã rất vinh dự được đập vào mặt vị quản lý đẹp trai thứ ba này. Ở bên dưới, Kennedy khó chịu liếc mắt nhìn, ánh nhìn sắc lẻm kiểu như “Dám nhắc lại lần nữa đi rồi ông cho mi chết.”

 

Syo dù sao cũng không có ý định chọc giận bạn “vợ nhỏ”, vậy nên nhe răng cầu hòa:

 

– Thôi mà, đùa chút.. Cậu có gọi được cho Keith không?

 

Kennedy nhướn mày, miệng mấp máy giả giọng bà phát thanh viên “Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được..”

 

Cả hai nhìn nhau, đồng thời sầu não.

 

– Xong bài tập chưa? – Nhìn đống nhạc phổ rối rắm trong tay Kenn, Syo thầm hạnh phúc vì mình không phải thực tập sinh, sau đó liền tiện tay giựt lấy xem thử.

 

– Ê, cẩn thận, bản gốc đó, mất là chết tui.. – Ken cuống cuồng túm lấy đám phổ nhạc rơi lả tả bên dưới, miệng không ngừng nguyền rủa cái tên cẩu thả bên trên. Đột nhiên, chỉ thấy loáng một cái, Ken đã ngã vật xuống sàn.

 

– Wai wai, có làm sao không vậy? – Syo thấy Ken ngã, giật mình vội vàng cúi xuống đỡ hắn dậy. Ken lắc đầu, tỏ vẻ chỉ hơi choáng chứ không sao, sau đó liền đứng dậy. Thu thập đủ đám nhạc phổ, Ken giao cho Syo đi photo thành 23 bản, sau đó cất bản gốc vào cặp. Nhắn tin cho tên Keith báo rằng mình sẽ đến nhà, đồng thời dặn Syo đem mười lăm bản này về cho mấy ứng viên ở nhà, Ken vui vẻ nhún chân chui vào trong con Merc yêu quý của mình, sau đó ra vẻ như dân chơi lái về hướng nhà Keith.

 

— Cùng lúc đó, ở một nơi không xa —

 

– Tít tít ~

 

Điện thoại của một kẻ nào đó đang quăng bậy bạ trên sàn nhà, xung quanh la liệt quần áo vứt lung tung.

 

Khách sạn.

 

Kẻ nào đó đang tắm.

 

Điện thoại rung,  báo có tin nhắn.

 

Cạch, cửa phòng tắm mở.

 

Keith William – cả người ướt sũng, chỉ quấn bừa cái khăn quanh hông, bước ra khỏi nhà tắm.

 

Cầm cái điện thoại lên, định bụng chỉ liếc qua rồi lại vứt xuống, tuy nhiên..

 

Màn hình điện thoại nhấp nháy.

 

“Mở sẵn cổng nha, tao đến đưa bài tập ~~

 

From: KeNN”

 

Keith nhíu mày, đưa tay xoa cằm, suy nghĩ suy nghĩ, nếu mình mà không về nhà trước nó sẽ có chuyện gì xảy ra nhỉ?

 

Nghĩ một lúc, sau đó bạn Keith quyết định, phải về thôi không chết cả lút.

 

—————— Quay lại nhà của Keith ———————

 

– Wa ~ Phòng của thầy rộng thật nha ~~

 

Lúc này, lũ học trò a.k.a Song Ji Ji, Gwen, Kate, Nicole và Thiên Yết đang rất happy mà nhảy vào phòng của thầy quản lý thăm thú. Qủa là biệt thự có khác nha, mỗi phòng đều có một phong cách. Đã vậy, phòng của thầy còn là phòng mặt tiền siêu đặc biệt nữa chứ >v<!!, Đủ cả ba tiêu chuẩn, siêu rộng, siêu thoải mái, siêu tiện nghi!! Phía trước có cửa nối ra ban công, bên cạnh ốp tường thành nhiều phiến kính dài, nhìn được một hướng từ trong ra ngoài. Phải nói là từ đây nhìn ra phong cảnh rất đẹp~ Bên trái là chuỗi dài tủ quần áo được gắn chìm vào trong tường, chỉ cần đóng cửa tủ lại lập tức sẽ trở thành mặt tường, rất không choán chỗ và thoáng mắt XD~ Giường kingsize, bộ chăn mền màu nâu sữa ấm áp ~ Maa ~ Nghĩ không ra thầy là người có mắt thẩm mỹ vậy nha.. Đã vậy còn góc trái với chuỗi laptop – TV – dàn loa siêu khủng nữa!!

 

Lũ học trò từ sợ hãi chuyển sang idol túi tiền của thầy quản lí.

 

Nhưng, sự thần tượng hóa thầy giáo chỉ thể hiện khi tụi nó vào phòng tắm – và đứa bắt đầu trước tiên là Song Ji Ji.

 

– Tao thề, sau này tao có lấy chồng, tao cũng chỉ lấy thằng nào xây được cho tao cái nhà như thế này – Ji Ji cảm thán, nhìn vào nhà tắm có đầy đủ cả bồn tắm đứng lẫn bồn tắm nằm, cộng thêm chuỗi xông hơi ở phía trái mà than thở. Bạn Gwen lại khác, vô cùng hứng thú mà đem soi mặt mình trong tấm gương lớn, vui vẻ làm thử mọi động tác mà bạn cho là người mẫu. Cả Yết cũng không ngoại lệ khi vô cùng hâm mộ mà mân mê đống nước hoa thầy xếp chồng trên kệ..

 

Và dường như, chỉ có một kẻ, người bị thầy Keith dọa nhiều quá đến ám ảnh, mới đủ tỉnh táo để nhận ra tình trạng hiện tại.

 

– Này.. Mọi người.. – Nicole chậm rãi nhả lời vàng ngọc – Chẳng phải.. thầy bảo.. không được đụng vô phòng thầy sao?

 

– A..?  A!!! Á !!!!!!!!!!!!!!!!!

 

Dàn đồng ca bốn đứa trẻ mắc lỗi ngân lên trong sáng.

 

Dưới nhà, xe Merc của ai đó bấm còi liên tục yêu cầu mở cửa.

 

Hai con xe song song.

 

Trái đen phải trắng.

 

Ken & Keith.

 

– To be continue-

[365 ngày train] Day 2: Training


Skill I:

Luyện giọng

 

– Được rồi, từng em một tiến lên đây và thử hát một đoạn bài này xem.

 

Ken đứng đối diện mười con mắt đang mở to chăm chú nhìn của học sinh, tay giơ bản phác nhạc vừa mới chép xong còn chưa phai nét chì, vỗ vỗ vào vai từng đứa một. Sau đó, nhíu mày chăm chú giả vờ ngầu, hắn đảo mắt qua đám học sinh..

 

– Christine.

 

Công chúa tóc vàng của nhóm đã lọt vào tầm ngắm.

 

– Umm, hát luôn ạ?

 

– Vậy em còn chờ gì? Mic, sân khấu hay khán giả?

 

Giọng Ken lành lạnh, giờ kiếm thêm cái kính đen ốp vào mặt lão ấy nữa là rõ ràng thành khuôn mặt xã hội đen. Christine im lặng, đầu cúi xuống, mắt chăm chú nghiên cứu. Vẫn là nhạc Soul nhẹ nhàng, không đến nỗi khó. Ken cau mày khi thấy Chris hát sai ở âm vực thấp. Ưu điểm của Chris là ngân cao, không phải trầm. Đã test, next!

 

– Gwen?

Búp bê mái ngố đang đứng ngẩn người ở góc, nghe thấy thầy gọi tên mình liền lúng túng đứng dậy, chậm rãi tiến về phía trước. Dường như lần này Gwen kém hơn so với lúc thi vào. Cô bé thường xuyên lỗi nhạc, âm vực không chuẩn, run và nhiều đoạn đứt quãng. Ken khẽ nhíu mày, đầu thầm nghĩ, thật may mình là người test cho lũ này. Giả dụ như người test là cái tên William ấy, cậu dám chắc rằng lũ học trò sẽ nhận được một bài ca không quên.

 

Không thể quên.

 

Âm vực thánh thót, biểu cảm sinh động, động tác lưu loát chân thực.

 

Giọng Keith lúc quát lên thực đáng sợ, trầm đục như tiếng vọng của quỷ từ âm phủ lên. Mặt thì đen sì lại, sát khí một đống lởn vởn xung quanh. Tay thì nắm chặt đến nổi gân, mỗi cái vung tay đều quyết liệt, và từng tiếng thốt ra, chữ nào chữ ấy đặc mùi đe dọa.

 

Căn bản là một người không dễ đùa.

 

Ay ay, học trò thân yêu à, các em cứ cho là mình may mắn đi, có một giáo viên hiền lành đáng yêu như thầy đây bảo kê..

 

Lắc đầu thở than tự kỉ một hồi, Ken quyết định hít một hơi dài, sau đó đi vào rèn luyện lũ học trò đến nơi đến chốn. Thế là, xách cổ ba đứa còn lại ra. Thế là, chẳng cần cho tụi nó test giọng gì hết, quẳng vào phòng luyện giọng luôn. Trực tiếp uốn nắn vẫn là biện pháp đáng tin nhất!

 

Quẳng cho mỗi đứa học trò một xấp giấy toàn những bản nhạc luyện thanh, Kennedy đứng trên bục giảng cao cao, bắt đầu thao thao bất tuyệt.
– Ba trăm sáu mươi lăm bản nhạc này, mỗi người các em về nhà đều phải luyện. Nhớ, mỗi ngày học một bài theo thứ tự tôi đã đánh dấu. Cứ bốn tuần một lần tôi sẽ lần lượt kiểm tra từng người một. Nếu ai không chịu học, liền lập tức rời khỏi Black Ent này. Chúng tôi căn bản không thể đào tạo nổi các em, nếu như các em không tự ý thức được mình!

 

Sau đó, là một chuỗi dài..

 

À a á a a a à ~~

 

Ồ ô ố ô ô ô ồ ~~

 

Là la lá la la la là ~~

 

Ù u ú u u u ù ~~

 

Âm thanh hoang dã của rừng rú.

 

Đóng cửa phòng lại, Kennedy bước ra ngoài, phó mặc lũ trẻ cho sự tự cố gắng của chúng.

 

Đúng lúc Ken tưởng mình được nghỉ..

 

– Luyện xong rồi sao?

 

Ân, chính xác là ác quỷ đã trở lại ~~ Ken méo mặt, nhìn thằng bạn đứng trước mặt, tay cầm một xấp giấy dày cộp, hiện đang đẩy kính và nhìn chằm chằm vào mình với ánh mắt ăn tươi nuốt sống. Cười khổ, vị quản lý thứ hai nuốt khan, đáp.

 

– Đang cho tụi nhỏ tự luyện.. Hồi nãy có test thử rồi, ổn cả. Có vài chỗ cần sửa và đã nhắc nhở..

 

Đáp lại, là khuôn mặt lạnh tanh vô thưởng vô phạt của Keith.

 

– Ừ, vậy để tao thử coi sao.. – Nói rồi định đẩy cửa đi vào luôn. Sống lưng Kennedy, cũng vì thế mà lạnh toát. Tuy nhiên, khi Keith chuẩn bị chạm tay vào cánh cửa thì đột nhiên lại khựng lại.

 

Điện thoại.

 

– Ừ? Anh đây?

 

Bạn gái mã số n gọi.

 

– Ừa, chiều mai nhé, nếu rảnh.

 

Là để hẹn đi chơi.

 

– Ừ, vậy đi, anh qua đón.

 

Dự tiệc cmnr.

 

Ken đen mặt, nghĩ.

 

– Mày – Bàn tay trắng nõn đeo nhẫn của Ken được dịp phô trương, một cách nghệ thuật nhất có thể, Ken chĩa ngón trỏ thẳng tắp của mình vào giữa mặt thằng bạn, phi thường kiềm chế mà nói – Dẹp ngay cho tao! Mười sáu ngày nữa sẽ đưa danh sách nhóm lên tổng công ty, vậy mà mai mày còn hẹn đi chơi à! Train, train, tập trung vào cho taoo!! Nhóm nhạc tao (và mày) quản lí đó a ~~

 

Lại một cái nhướn mày vô thưởng vô phạt của Keith.

 

– Train thì liên quan gì đến hẹn hò chứ? Mày nghĩ một nhóm cần hai quản lí làm gì?

 

Một lí do rất đơn giản mà Ken không nghĩ đến – một người làm việc còn một người chơi.

 

Đến lúc Ken ngộ nhận ra được chân lí đó, tỉnh lại thì cũng là năm phút sau. Mà khi ấy, Keith đã đi vào phòng tập lâu rồi.

 

– Các cô cậu có tập nghiêm chỉnh không thì bảo!!

 

Rồng thét hổ gầm rồi..

 

Ken đau đớn, ôm mặt, suy nghĩ. Đang nấn ná xem liệu có nên bước chân vào trong phòng để cản cơn giận của cậu bạn hay không thì đột nhiên, bên cạnh Ken xuất hiện một âm thanh lẽ ra là không đáng có, và một tập giấy dày cộp mà sau này, dù có chết Ken cũng không muốn mình nhận.

 

– Tình yêu ơi anh đây ~

 

Không ai khác ngoài thằng cha Syo biến thái.

 

– Em yêu, anh nhớ em quá ~

 

Nhưng mà so về độ biến thái, Ken nhà mình cũng chả kém là bao. Với một câu nói nhỏ nhẹ và dịu dàng như vậy, Ken đã vô cùng thành công trong việc gây sốc não của Syo và kéo anh chàng về nghiêm chỉnh.

 

– Nói thật nha mày, kinh quá! – Một kẻ nào đó vừa bị sốc não cảm thán.

 

– Không sao, mày cũng tởm chẳng kém đâu – Kẻ nào đó mặt dày không sợ gai đâm nói lại – Hôm nay có chuyện gì mà ghé đây thế?

 

– Chia nhóm, tao sẽ train cùng tụi mày.

 

– Dafug?

 

Một chồng giấy được đưa ra trước mặt Kennedy, và sau đó, không hẹn mà xuất hiện, khuôn mặt Syo lẫn Kennedy đều cùng nhau ảo não.

 

– Mày, xác định là bị tên kia mắng cho rồi? – Kennedy liếc Syo, vẻ mặt ỉu xìu đáng sợ.

 

– Uây, về căn bản là tai tao hôm qua không có ngoáy, mày nói gì nghe không rõ a ~ – Một kẻ nào đó vừa bị liếc liền giả vờ ngu ngơ, ngửa mặt sang chỗ khác mà kêu loạn.

 

Tóm lại, vẫn chỉ có bạn Kennedy hi sinh, cầm một tập hồ sơ dự tuyển, nuốt nước bọt ực một cái, sau đó vẻ mặt [thấy chết không sờn] đẩy cửa bước vào.

 

– Uây Keith, lại đây tao có cá..

 

Phần tiếp theo là [I này cần nói với mày], thế nhưng, hình như tất cả đều đã được lược bỏ, vì..

 

– Nhóc, đang làm cái quái gì vậy!!

 

Syo bước vào sau, đã nhanh chóng hét ầm lên khi thấy một tay Keith đặt ở eo Kate, tay kia đặt ở cằm, người cả hai thì sát nhau và có cảm giác như một chuyện gì đó đen tối vừa mới xảy ra, thậm chí là cả đôi mắt của Kate còn ngập nước.

 

Không khí trong phòng chùng xuống, chùng xuống, chùng——- xuống—————-

 

– Thầy.. – Kate bắt đầu mở miệng.

 

Ngay lập tức, bằng một phản ứng của gà mẹ thấy diều hâu đang chuẩn bị ăn thịt gà con, Syo đã lập tức phóng tới chỗ của Kate và Keith, nhanh chóng tách hai người ra, sau đó là chen vào giữa, vẻ mặt rất chi là đề phòng. Kennedy phản ứng chậm hơn, mãi đến khi Syo gườm gườm nhìn Keith với thái độ thù địch mới bắt đầu tỉnh ngộ, quay sang kéo kéo ống tay áo thằng bạn, thì thầm.

 

– M.. Mà.. mày, làm.. làm cái gì thế?

 

Vẫn là một cái liếc mắt, kiểu [mày nghĩ tao đang làm gì] rất vô tội.

 

-M.. Mà.. Mày không phải sắp đi hẹn… hẹn hò với.. với em gái nào.. đó à?

 

Mặt Keith rất nghiêm trọng, mắt nhìn trâng trối vào Kennedy như kiểu (ừ thì thế đã sao), vẫn là rất bất cần nhún vai. Và hình như cả hai đứa chả ai hiểu ý người kia cả.

 

Đến khi Keith nghe lọt tai những gì Syo nói.

 

-Kate, em có làm sao không? Người thế nào? Thằng già biến thái chết tiệt kia không làm gì em chứ?..

 

Bờ la bờ la bờ la thứ, và thế là vị quản lý đáng kính cực kì oai phong nghiêm túc đang đứng ngơ ngác đằng sau đã ngộ nhận ra vấn đề.

 

-Uy.. không phải chúng mày.. – Keith cau mày, tỏ vẻ không tin đối với sự hại não của hai thằng bạn nhỏ.

 

-Vậy mày nghĩ sao? – Nói đến đây, Syo thực sự nghiêm túc mà dựng thẳng lưng dậy, hai tay chống hông hỏi như tra khảo.

 

Keith nhíu mày, đưa tay lên xoa cằm ra vẻ suy nghĩ.

 

-Tao nói, giả dụ như tao đang thổi bụi trong mắt thằng bé, mày có tin không? – Keith đại tội đồ mở đầu.

 

-Tất nhiên là không tin!! – Cái này lập tức được khẳng định bởi hai vị giám ngục cực kì sáng suốt.

 

-Vậy đỡ cho thằng bé khỏi ngã? – Lại tiếp tục “ngây thơ” hỏi.

 

-Mày cút đi lừa thằng nào ngu hơn mày đi!! – Phản bác-ing.

 

-Đuổi bọ ra khỏi người nó? – Nhướn mày.

 

-Đệch, tao khinh đứa nào làm không chịu nhận!!! – Kennedy nãy giờ chờ một lời giải thích nghiêm túc, cuối cùng không chịu được mà gào ầm lên với người đối diện. Tuy nhiên, nhận lại, là một ánh mắt cá chết của Keith.

 

-Vậy, cái cuối, tổng hợp của ba thứ trên thì sao? – Keith chán nản đến độ không chán nản hơn.

 

-…

 

Lắc đầu thể hiện sự chán nản với mức độ tưởng tượng phong phú của hai người bạn nhỏ đầu óc không được trong sáng, Keith điềm đạm quay sang, mặt tỉnh bơ như không có chuyện gì xảy ra và nói với Kate.

 

-Em đừng để bụng hai người đó. Họ nhìn vậy thôi nhưng cũng không đến nỗi hoang tưởng đâu.

 

Kate ngơ ngác gật đầu theo bản năng.

 

Keith thỏa mãn xoa đầu thằng nhỏ.

 

Đổi lại, hai thằng bạn quản lí phát rồ khi nghe Keith nói.

 

-Đệch, mày nói ai hoang tưởng cái thằng tâm thần phân liệt cấp chín sáu kia?

 

-Đậu má, có tin tao tống mày vào trại giam vì tội vu khống công dân tốt của quốc gia không hả?

 

Náo loạn một hồi trước mặt các thực tập sinh bé nhỏ đang run rẩy, mãi sau ba vị quản lí mới ngừng tay lại không đùa giỡn. Một tay đẩy kính đã xiêu vẹo sang một bên của mình, Keith vuốt vuốt góc áo, hướng Syo hỏi.

 

-Tao nói, mày sang đây làm gì?

 

Lập tức, cả Syo lẫn Kennedy đều cứng người lại.

 

-À, cái này thì.. – Syo lắp bắp.

 

-Tao nói, mày phải bình tĩnh nha Keith.. – Kennedy dò dẫm.

 

-Ừ? – Tâm tình của Keith có vẻ rất tốt sau vụ giỡn chơi vừa rồi, vậy nên rất thoải mái ừ một cái, sau đó nhận tập giấy từ tay Kennedy.

 

Nét cười bên khóe miệng Keith tan dần, tan dần, tan dần, rồi méo hẳn.

 

-Đậu..

 

-Mày bình tĩnh, Keith.. – Kennedy khổ sở méo mó mặt mày. Ừ thì biết là khó chấp nhận.

 

-Đây là cái đệch gì đây? Một lúc bắt tao train 2 chục đứa là sao!!!

 

Ngày tập hôm đó kết thúc bằng tiếng rống giận của Keith đại nhân.

[Fiction][Destinyus][365 ngày train] Day 1


Day 1:

Thầy giáo đến – Đội hình Destinyus 4 người?!

 

Ngày đầu tiên kể từ sau khi cuộc tuyển chọn chính thức dừng lại, Destinyus tập hợp.

Mới sáng sớm, Nicole đã đến, mang theo một đống đồ như nước, bánh mì, đồ ăn vặt như bim bim, trái cây. Cậu ta vào phòng tập đầu tiên, nhanh chóng chọn một chỗ cho mình và yên vị tại đó ăn uống, chờ mọi người đến.

Những tưởng rằng hôm nay là ngày đầu tiên thực tập sinh mới tập trung, vậy nên các bạn cùng nhóm cũng sẽ đến sớm như mình, còn các giáo viên sẽ tới muộn – sát giờ tập mới chịu xuất hiện, bạn Nicole cứ ngồi tự nhiên ăn uống, bày bừa tự nhiên như ở nhà.

Tuy nhiên, đen đủi cho cậu ta, người đến thứ hai không phải bất cứ thành viên nào trong Destinyus, mà là một trong bộ đôi sát thủ: Keith.

Keith có thói quen đến sớm hơn bình thường (rất nhiều), thường là để chuẩn bị trước, sẵn sàng cho mọi chuyện có thể xảy ra.

Sáu giờ ba mươi – tức là trước giờ tập trung một tiếng, Keith khóa cửa nhà, chui vào ô tô, nhét earphone vào tai, sau đó nhanh chóng lái xe đến cổng Black Ent. Những tưởng rằng mình đến sớm nhất, Keith đi một cách chậm rãi, tay thỉnh thoảng lại đưa lên đẩy cặp kính viền đen không độ.

Bạn ấy nghĩ, mình đeo kính sẽ giống giáo viên hơn, đám thực tập sinh có lẽ sẽ bớt sợ hơn, vậy nên cứ tự nhiên mà làm theo ý mình.

Cho đến khi bước vào phòng tập..

– What the hell is this, Mr.Nicole? <<Cái quái gì thế này, cậu Nicole?>>

Không ai có thể ngờ rằng, câu đầu tiên mà quản lý nhóm nói với thành viên lại là một câu chửi thề.

Và đến chính bạn Nicole cũng không thể đoán được rằng, thầy Keith đã nổi điên như thế nào khi thấy cái phòng tập bẩn như ổ lợn (do chính con heo Nicole bày ra).

– A, thầy.. đến sớm quá..

Nicole cười méo mó nhìn thầy. Bắt gặp ánh mắt sắc như dao cạo đang hướng về phía mình, cậu bối rối.

– Ha ha, thầy, sáng sớm em thường bị đói, vậy nên ăn hơi nhiều. Thầy.. có muốn ăn cùng không?

Keith liếc xéo Nicole, ánh mắt biểu hiện thái độ “Cậu tưởng tôi đồng loại với heo như cậu à?” rồi lạnh lùng tuyên bố.

– Dọn ngay cái ổ này cho tôi. Cậu định cho cả nhóm tập luyện ở đây sao?

Tức thì, Nicole nín bặt, không dám thốt thêm lời nào. Cậu nhóc lặng lẽ đi lại trong phòng, bi đát nhặt từng vỏ thức ăn do mình lúc nãy bày ra, tuyệt nhiên không ca thán lời nào.

Về phần bạn Keith, hách dịch với học sinh xong, bạn ấy tiếp tục đi một cách rất tự nhiên, tiến đến một góc của căn phòng – nơi duy nhất còn sạch sẽ, thản nhiên ngồi xuống, mở sổ ra ghi chép rất cẩn thận.

“Ngày 1, Nicole xả rác ra phòng.”

Cuốn sổ xinh đẹp còn mới tinh vừa mới lấy về, vẫn còn thơm phức mùi giấy, bìa ngoài in chín chữ to đùng “Sổ theo dõi thái độ của thành viên nhóm” và bên dưới là dòng chữ viết tay ngay ngắn “DESTINYUS”. Trừ bảy trang đầu tiên ra, những trang còn lại chia làm bốn cột, cột đầu “Số thứ tự”, cột hai “Ngày tháng năm”, cột ba “Tên thành viên” và cột cuối cùng “Nhận xét” – cột to nhất, nổi bật trong cuốn sổ.

Bạn Keith vừa mới viết nhận xét vào đấy.

Bảy trang trước cũng vẫn còn mới tinh.

Ở trang đầu ghi họ tên người quản lý “Keith William”

Hồ sơ cá nhân, thành tích cá nhân, bờ la bờ la bờ la.. đầy đủ các thứ.

Trang tiếp theo, Hỗ trợ quản lý “Kennedy Jeguard”

Vẫn là hồ sơ cá nhân, thành tích, nghề nghiệp đi kèm nhiều thứ vớ vỉn khác, nói chung là khá phong phú và đầy đủ.

Năm trang sau còn trống chưa viết, có lẽ là dành cho năm thành viên của Destinyus.

Cẩn thận điền từng thông tin vào sổ, Keith nhíu nhíu mày, lấy tay che miệng, ngáp một cái. Xong xuôi đâu đó, bạn mở điện thoại ra bấm một dòng số vui vẻ.

Danh bạn hiện lên một cái tên rất dễ thương.

“KennNN”

Bạn Keith nhanh chóng bấm cái nút xanh xanh kí hiệu ống nghe ở góc trái cái điện thoại rồi áp lên tai.

“Tút..”

Điện thoại đổ chuông. Không lâu sau, đã có một giọng ngái ngủ nhấc máy.

“Tao nghe, tao nghe đây, dậy rồi..”

“Đi đến đâu rồi?”

“Đang rời giường mà mày ~”

Không cần nhìn trực tiếp, Keith cũng có thể hình dung rõ ràng khuôn mặt của Ken lúc này.

Chắc chắn là mếu máo vì bị phá giấc ngủ rồi.

“Ừm, đến sớm đi, tao có việc nhờ mày.”

Cười cười trong lòng, Keith nhanh chóng cúp máy, rồi liếc mắt nhìn cái đồng hồ.

Sáu giờ bốn mươi lăm.

A.. còn sớm.

Liếc mắt nhìn căn phòng (hiện tại đã được dọn dẹp tinh tươm), bạn ấy vui vẻ đứng dậy.

“Nicole, tôi có việc cần đi một chút, lát nữa sẽ về.”

“Cậu muốn làm gì thì làm, đúng bảy giờ ba mươi phải có mặt ở đây.”

“Lúc tôi về, tốt nhất là đừng để cái phòng này có một tẹo rác nào, nếu không, cậu sẽ biết tay tôi.”

Nói rồi, ngài quản lý đại nhân đủng đỉnh đi ra ngoài, tai đeo earphones rất vui tươi. Thằng thực tập sinh mới tới, mặt mày xanh lét, chân tay co ro ngồi trong góc lầm bầm “Thầy trù mình rồi thầy trù mình rồi..”

Bé thực tập sinh đáng thương đó không ngờ rằng, đây chỉ là chiêu phủ đầu của ông thầy quái thai nhằm trị những thực tập sinh đã (đang và sẽ) có ý định coi thường giáo viên. Về sau, thái độ của lão có lẽ còn khốn nạn và kinh khủng hơn nữa.

Nhưng, ngày đầu tiên mà Nicole đã phải xám mặt trước ông thầy, vậy thì những ngày sau đó, cậu ta sẽ thế nào đây? Chẳng lẽ co thắt tim rồi nhập viện sao?

Cái đó thì không biết trước được.

Gần một tiếng – chính xác là bốn mươi lăm phút sau – Cả năm thành viên của Destinyus đã xuất hiện. Thầy quản lý Ken bị gọi dậy từ lúc sáu giờ bốn mươi lăm, thế nhưng cũng phải đến bảy giờ mười lăm mới thò mặt lộ diện. Còn thầy Keith, xuất hiện rõ sớm nhưng vì cảm giác quá cô đơn không chịu được, vậy nên đã bỏ đi từ lúc sáu giờ bốn lăm, đến tận bảy giờ hai mươi chín phút mới đủng đỉnh ôm bụng no căng vì ăn uống trở lại.

“Okay, mọi người đều đông đủ rồi phải không, chúng ta bắt đầu Day 1 nhé ~”

Bạn Ken – lúc này đã tỉnh ngủ – hào hứng nói.

“Mọi người, hãy cố gắng làm quen với phòng tập này, vì đây sẽ là nơi mà chúng ta tập luyện trong suốt ba trăm sáu mươi tư ngày tới.” Keith bỗng nhiên nhoẻn miệng, nối tiếp Ken, nhe răng cười nói.

Đám học sinh nháo nhác vâng dạ, mỗi đứa tất bật chạy một nơi.

Trừ Kelsie.

“Ế, Kel, cưng sao thế?”

Bạn Ken cợt nhả vô cùng chú ý đến em mình, vậy nên chỉ cần con bé ngắc ngứ chút thôi, bạn đã vặn vẹo ngay lập tức.

“Um.. senpai..”

Con bé nhăn nhó, mặt mũi tối sầm, thì thầm câu gì đó vào tai người anh họ. Trong chốc lát, mặt Ken tối sầm.

“Em đùa senpai đấy à?”

“Đây không phải là cái chợ, cũng không phải là trò chơi như trước kia senpai và em thường chơi đâu, Kelsie.”

“Không phải muốn đi là đi được.”

Keith tai thính, vừa mới nghe thấy từ đi đã nhíu nhíu mày, đẩy kính hỏi thăm.

“Đi đâu cơ, Kelsie?”

Giọng nói có phần lãnh khốc vừa vang lên, ngay lập tức đã gây sự chú ý của mọi người. Nicole sợ nhất giọng nói lạnh lẽo của ông thầy quản lý, vừa mới nghe thấy đã lùi ra xa ba bước, phòng thủ. Christine đang mải chải đầu buộc tóc, mới nghe thấy tiếng nói đã vứt cả lược cả gương ra tập hợp. Gwen đang mải khởi động cơ tay, nghe thầy quát mà tí nữa nhảy dựng người lên. Bạn Klein là thảm nhất, đang ăn bánh mì trứng, tự dưng bị giật mình, cả miếng trứng kèm tương ớt đổ cả vào miệng, cay suýt chết.

Cả căn phòng im lặng, tràn ngập âm khí.

“Um.. Sempai.. Em không cố ý..”

Bé Kelsie bối rối, tay mân mê mái tóc dài. Ken chun mũi nhìn thằng bạn lãnh khốc của mình, vỗ vỗ vai.

“Kelsie muốn chuyển sang bên Syo quản lý, hôm qua lão đó mới gọi điện cho nó, nói cái gì mà thấy nó nhảy đẹp nên muốn nó gia nhập.. Hầy..”

Cuối câu rồi, chốt thêm cái thở dài làm gì hả Ken?

Bộ ngài muốn chọc tức Keith sao?

Thành công rồi đấy.

“Kelsie, có thật cô muốn rời nhóm không?”

Keith hỏi xác nhận.

“Um.. Syo có nói..”

“Tôi hỏi cô cơ mà?”

“Dạ..”

Keith cúi mặt, đưa tay lên tháo kính xuống, lau lau một hồi. Xong đâu đấy, cậu ta lại đeo nó lên, đẩy kính một cái. Cất khăn, lấy điện thoại, bấm số, trên màn hình hiển thị số trong danh bạ “Syo”, lại bấm nút xanh, một cuộc gọi được thực hiện.

“Keith ~~~”

Một giọng nhão nhoét vang lên từ bên kia đầu dây.

“Syo, chào” Keith không hứng thú đáp lại, vẻ mặt hình sự như đang truy tìm bạn gái lăng nhăng. Tiếp tục đẩy gọng kính lên cao, cậu ta nói, giọng không mấy vui vẻ.

“Nghe nói bên cậu đang tìm kiếm nhân tài?..”

“Vâng, tôi biết tôi tài, chỉ có tôi mới tìm được người xuất sắc vậy, nhưng cậu có để ý rằng cậu đang phá hoại đội hình nhóm tôi hay không?”

“Nín đi, Syo. Tôi không cần biết cậu thiếu người hay thế nào, nhưng Kelsie là thành viên của tôi, do tôi chọn. Cậu tưởng muốn có là được hay sao?”

“Trao đổi ư? Dễ nghe vậy? Bên cậu có người thích hợp hơn Kelsie sao?”

“Cậu có dám chắc tôi sai không?”

“Syo, trước giờ cậu đâu có lằng nhằng vậy? Không sợ nó sẽ đem lại quả báo à?”

“Syo, cậu sẽ phải trả giá đắt đấy. Tôi cho cậu ba giây để mang bản hợp đồng và thằng oắt đó sang đây, nếu không, nhất định tôi sẽ lột da cậu.”

Thế rồi, nghiến răng đe dọa một cái, Keith cúp điện thoại.

Lừ mắt lườm đám học sinh đang tròn mắt nhìn mình, hắn thở hắt ra, bất mãn nhìn Kelsie.

“Kelsie, cô muốn biến đi chỗ nào thì biến, tôi hết phận sự rồi.”

Kelsie ngờ nghệch, không hiểu ngữ ý của bạn Keith, lập tức vui vẻ thu dọn đồ trước ánh mắt lo ngại của thành viên cùng nhóm. Ken thở dài, quay sang Keith cầu hòa.

“Có chuyện gì thế?”

Keith lừ mắt coi thường – Ken, tao không ngờ mày là kẻ sợ em gái – rồi sau đó kiếm một góc trong phòng tập ngồi xuống, mở điện thoại ra nhắn tin.

Ken nhanh chóng bám theo, tìm mọi cách moi thông tin bằng được.

“Syo bảo sẽ trao đổi thành viên.”

Nhướn mày, Ken tỏ vẻ thông báo – Tao biết rồi, hồi nãy có nghe mày cãi nhau với nó trên điện thoại.

Keith vẫn chăm chú vào tin nhắn, miệng thỉnh thoảng lại buông một vài câu.

“Thành viên nam, mười bảy tuổi thì phải, đoạt giải thi nhảy của Black năm ngoái..”

“Còn trẻ nhưng rất được việc, lại còn biết hát.”

“Mày nghĩ xem, tại sao nó lại muốn đổi lấy Kelsie?”

Ken nhún nhún vai tỏ thái độ éo quan tâm, lát sau buông một câu lửng lơ.

“Syo nó làm gì cũng tính kĩ..”

“Còn tao thì éo đâu, nhỉ thằng khốn..” Keith khó chịu đá lại.

Tầm năm phút sau, một bóng người xinh đẹp hộc tốc lao đến. Vầng, bạn quản lý thứ 3 này là.. zai =)))) [một lần nữa, éo phải gái] Bạn ấy xinh, da trắng tóc đen, môi đỏ dáng hình gần chữ S.. nói chung là đẹp. Vấn đề là ở chỗ, bạn ấy dắt theo 1 thằng con zai (lại zai =)) Còn đẹp hơn cả bạn ấy XD~

Keith cưng đang ngồi nghịch di động một cách chán nản, vừa thấy một mỹ [nam] nhân đến là mắt đã sáng lên, lao vào bắn tỉa không thương tiếc.

“Syo, cậu muốn gì đây?”

Nhún nhường thôi, nhẹ nhàng nào, huynh đệ cả với nhau ~~

“Chuyển mem đi, cậu lấy Kate, tôi lấy Kelsie, đơn giản thôi mà ~”

Keith nhíu nhíu mày, tay xoa xoa cằm ra vẻ đăm chiêu.

“3/4 lương tháng này của tôi sẽ chuyển sang tài khoản của cậu ~” Syo ngon ngọt dụ dỗ.

“Tôi cũng không biết nữa.. Kelsie và Kate không phải đồ vật ~” Keith nhăn trán tỏ vẻ bối rối.

“Um.. Thực ra thì sempai không cần lo cho em đâu..” Kelsie nhanh chóng gỡ lời, bước về phía Syo. Một nụ cười đắc thắng được vẽ lên trên khuôn mặt hắn.

Nhưng mà Syo đâu có biết, Keith còn đang mừng rơn ấy..

“Còn cậu thế nào, Kate..?”

“Tôi ổn.”

Ken không biết từ đâu chui ra, vỗ tay cái bốp, phát biểu.

“Okie, mọi việc thành công, đón mem mới nào ~~”

Bạn Keith bắt đầu nghi ngờ sự tráo trở của Ken.

“Khoan đã nào.. nó là em gái mày cơ mà.. mày muốn đuổi nó đi vậy sao?~~”

Đôi mắt Keith nheo lại một cách gian xảo, nhìn Ken ‘vui vẻ’.

“Hehe, nói cho mày biết, nó vào đây là vì hâm mộ Syo đó ~”

Điều duy nhất Keith muốn làm lúc này là đấm chết cái thằng nhăn nhở trước mặt mình. Nhưng sau đó, vì có học sinh nên hắn kìm nén lại.

“Được rồi, mọi người, làm quen thành viên mới của nhóm chúng ta đi.. lát nữa tôi còn phải viết báo cáo cho cấp trên..” Keith thở dài, vỗ tay gọi mọi người tập trung lại.

Ấu dzề, thế là phải mất hẳn một buổi sáng, Destinyus mới thật sự có đủ thành viên.

Nhiệm vụ tiếp theo đặt ra là..

Các thành viên sẽ ở đâu, trong khoảng thời gian training?

Nicole nhanh chóng đưa ra ý kiến.

“Sensei, trước khi thi vào công ty, em có phát hiện một chung cư, giá thuê khá rẻ, địa điểm cũng gần thôi, tương đương với 3 tuyến xe bus đó ..”

Đáp lại là một cái lườm không thương tiếc từ Gwen.

“Nicole, nghĩ cẩn thận nhé, cậu tưởng đi bộ 3 tuyến xe bus bằng giày cao gót là dễ sao?~~” Con bé phản bác rất thẳng thắn và nhanh chóng, kèm theo một cái nguýt.

Christine nhún vai, mặc kệ cho sự đời bay. Klein vẫn còn đang bận với cái áo bị bẩn.

Nicole nhăn mày.

“Nhưng những chung cư khác đều giá thật đắt..”

“Có muốn đến nhà thầy không?”

Ken cười toe, mặt mày vui vẻ.

“Giống như giao trứng cho ác vậy.”

Keith bình thản kết luận, mắt éo thèm nhìn Ken lấy 1 giây, điềm nhiên cầm bút viết viết vào cuốn sổ.

“Nhưng mà khóa trước tụi nó cũng đến ở nhà tao..”

Bạn Ken gân cổ cãi.

“Tôi có một chung cư đang cho thuê, ngay sát công ty, điện nước đầy đủ, 4 phòng, liệu có ổn không?”

Keith đóng sổ lại, ngẩng đầu lên nói.

“Hie..?”

Đùa nào.. 5 người 4 phòng?

Những đứa thức thời như Christine, Gwen nhanh chóng tỉnh dậy khỏi cơn mộng, lập tức lao vào ông thầy như đói ăn.

“Tụi em ở phòng đôi nha thầy!!”

Mấy đứa kia chậm hơn, chỉ đành đau đớn chịu ở phòng đơn.

Cuối cùng, sau một hồi tranh cãi, chúng ta có thể cho ra một mô hình chung cư thế này.

Chung cư của Keith cách công ty khoảng một dãy nhà, đi bộ mười phút là tới. Nhà ở tầng sáu, có thang máy. Chung cư số 602, tầm nhìn rộng, bao quát toàn bộ thành phố, bốn phòng, một phòng ăn kết hợp phòng khách, 2 phòng ngủ, 1 phòng tắm.

Phòng ngủ đôi gồm Gwen, Christine. Phòng đơn có Nicole.

Có phải mọi người đang hỏi: Thế Klein và Kate ở đâu?

Đáp án đây, vì phòng đơn quá chật, không đủ nhét 3 thằng zai vào trong, và 2 em gái xinh đẹp lại không chịu ở trong cái phòng ‘chật như hố rác’ đó, vậy nên thầy Keith đã cắn răng chịu đựng đưa 2 em zai xinh xắn đáng yêu còn lại về nhà mình.

Nhà Keith ở khá xa công ty, vùng ngoại ô – không khí trong lành cây xanh bóng râm, biệt thự bốn ô đất, thực chất là thừa phòng.

Chẳng qua là dẫn học sinh về sẽ vướng chuyện tán gái, vậy nên thầy cứ chối mãi.

Cho đến khi bạn Ken nổi điên lên và gào lên “Mợ mày, nếu không thì tao sẽ chuyển sang nhà mày đấy” thì thằng bé mới ngoan ngoãn chịu nín bặt không tranh cãi, đưa 2 em kia về nhà.

Cả một ngày còn lại, họ lau dọn chùi rửa cho căn nhà, chuẩn bị dọn chỗ để chuyển vào, tranh thủ chửi cả tổ tông đứa nào khiến cho mình phải từ bỏ việc cưa gái.

Xong xuôi đâu đấy thì cũng đến đêm.

Một đám động vật gặm nhấm đi ăn chút gì đó cho lại sức rồi hôm sau đi làm.

Về phần Klein và Kate, vì may mắn được sống cùng nhà với Keith nên sáng hôm sau, mới có sáu giờ ba mươi đã bị lôi dậy.

Thật may mắn a ~

Bạn Ken sướng hơn, sáu giờ ba mươi lăm mới bị gọi =))

Ngày hôm sau, Keith chính thức mời thầy về dạy hát cho đám học trò ‘cưng’ của mình.